Thúy Nga Forum
 
 
 

HỒI KÝ KHÁNH LY

 
View related threads: (in this forum | in all forums)

Logged in as: Guest
Users viewing this topic: none
  Printable Version
All Forums >> [Thúy Nga Female Singers] >> Khánh Ly - Nữ Hoàng Chân Ðất >> HỒI KÝ KHÁNH LY Page: [1] 2 3   next >   >>
Login
Message << Older Topic   Newer Topic >>
HỒI KÝ KHÁNH LY - 2/13/2007 1:29:14 AM   
mtm

 

Posts: 668
Joined: 6/1/2006
From: Albania
Status: offline
Tất cả những sự việc đã xảy ra, đã qua. Tất cả những khuôn mặt đã xa khuất mịt mù. Tất cả những gì gọi là hạnh phúc hay nỗi đau của một thời nào đó. Tôi gọi đó là kỷ niệm. Tôi không có quá khứ, dĩ vãng như mọi người thường đề cập tới. Tôi chỉ có kỷ niệm và đó là tất cả gia tài tôi cưu mang.
Nếu trong cuộc sống có điều gì đó không thể thay đổi được thì đó là kỷ niệm. Những sự việc, những con người, đẹp có, xấu có đã bỏ chúng ta mà đi. Tuổi trẻ đã bỏ chúng ta. Mầu trong của mắt. Mầu xanh của tóc. Mầu hồng của môi. Đã bỏ chúng ta. Lạnh lùng, tàn nhẫn và hồn nhiên.
Ở tuổi ba mươi, bốn mươi hay đã bước qua ranh giới nửa đời người như tôi hiện nay, kỷ niệm không hề phôi pha theo ngày tháng. Mỗi ngày qua, chân bước tới gần cái cõi đi về. Tôi càng thấy gắn bó với kỷ niệm, như chỉ có kỷ niệm bây giờ mới trọn vẹn là của riêng tôi, như chỉ có những người đã xa đời, mới thuộc về tôi mãi mãi. Vì một lẽ nào đó, tôi thường sống với người đã khuất nhiều hơn, trân quý hơn, yêu thương và cảm thấy yên tâm và được an ủi chia sẻ nhiều hơn. Ai từng trải qua nhiều ngang trái nghịch cảnh, cay đắng oan khiên, sẽ hiểu vì sao tôi có nhiều cái... khác người.
Mỗi người một cách sống là điều tự nhiên từ ngàn xưa. Ôi, khi ta đói, kỷ niệm cho ta no. Khi ta lạnh, kỷ niệm làm cho ta ấm. Khi ta nghèo, kỷ niệm làm cho ta khá hơn. Có nhiều người nghĩ như vậy và họ nghĩ đúng. Kỷ niệm không là miếng cơm manh áo hay tiền bạc trong đời sống. Kỷ niệm đẹp đẽ hơn, cao hơn, thiêng liêng hơn. Kỷ niệm làm đời sống chúng ta thăng hoa trong sáng và thánh thiện. Tôi thật tình tiếc cho những ai coi thường kỷ niệm hoặc có mà không biết giữ. Những người đó, tâm hồn mới nghèo nàn làm sao. Chúng ta có thể dời núi, lấp biển nhưng bản tính con người là điều không bao giờ thay đổi. Thật đáng tiếc.
Có nhiều đêm chợt thức giấc nhìn ra vườn, vầng trăng tròn tỏa ánh sáng soi rõ từng ngọn cây, khóm cỏ giống hệt như một đêm trăng quê nhà cũng trong một khu vườn nhỏ, có những kẻ quên đời sống quanh mình, cùng nhau uống rượu, ngâm thơ đàn hát dưới nắng khuya. Những đêm nằm nghe mưa buồn rào rạt, chợt nhớ những chiều mưa xưa cùng theo nhau ra quán ngồi, im lặng bên nhau nghe những giọt cà phê tí tách rơi, im lặng bên nhau nhìn người người, ngựa xe ngược xuôi. Những giây phút im lặng đã nói với nhau biết bao điều không thành tiếng. Buổi sáng cây cỏ còn lấp lánh sương mai, im lặng đi bên nhau dưới hàng thông từ bao năm reo mãi những điệu nhạc vi vu buồn bã bên mặt nước câm nín, chứa đựng bao nhiêu nỗi niềm.
Buổi trưa trời cao xanh thẳm, nắng đuổi nhau theo gió trên thảm cỏ quen, cỏ cây dàn nằm thênh thang lắng nghe bước chân nhẹ nhàng lúc xa, lúc gần của hai kẻ quên đời. Chiều có mưa bụi dăng dăng qua thành phố, quán cà phê vắng, hương cà phê thơm lừng, vẫn chỉ hai người khách quen ngồi đó, im lặng bên nhau. Có gì quan trọng đâu. Không, không có gì cả, có nhau là điều đáng nói và họ đã có nhau trong suốt cuộc đời.
Đà Lạt đẹp. Đà Lạt hiền. Đà Lạt thơ mộng. Đà Lạt bao dung. Đà Lạt thủy chung. Định mệnh khởi đi từ một nơi như thế. Tại sao không là Sài Gòn. Tại sao không là Huế. Không, Sài Gòn và Huế không phải là Đà Lạt. Mọi sự phải khởi đi từ đó. Một sự tình cờ, mà ngẫm lại thì không đúng, không phải. Rõ ràng là sự sắp đặt của cái mà chúng ta gọi là định mệnh. Một người lưu lạc từ sông Hồng, một người rời xa sông Hương để gặp nhau vào một đêm có mưa và gió đầy trời, ở cái thành phố nhỏ bé, nhìn ai cũng là bạn. Cái thành phố đó nếu bạn đến một lần là sẽ nhớ mãi. Đến rồi không muốn rời đi. Đi rồi lại muốn trở lại. Nhưng đó là Đà Lạt của 40 năm về trước, một Đà Lạt hiền lành như ngô khoai, trong sạch đẹp đẽ thơm như hoa hồng nhung, ngọt ngào như chuối La Ba và thủy chung như những hàng thông thẳng đứng suốt đời chỉ reo mãi một khúc nhạc hiền hòa.
Là một người sống đời ca hát, có dăm ba mối tình lớn, chân đã đi mòn mỏi trên quê hương, rồi năm châu bốn biển, đã gặp gỡ cả triệu người. Mưa bão cũng đi. Nắng gió cũng đi. Đi không còn biết mình đi đâu. Không cần biết vì bốn biển là nhà, nhìn đâu cũng thấy quê hương, nhìn ai cũng là anh, chị em, chắc chắn những người cùng một kiếp sống như tôi, phải có nhiều điều để nhớ mà tôi gọi là kỷ niệm. Qua một cánh rừng, ngang qua một cây cầu, dừng lại ở một góc phố, ngồi xuống uống một ly cà phê nơi quán nhỏ ven đường, thậm chí nhìn từng ngọn cây, bụi cỏ bên lề, lòng tôi cũng xao xuyến xót xa. Có lúc bàng hoàng ngẩn ngơ, tưởng chừng như trong một cơn mơ, tưởng chừng một khuôn mặt, một dáng người thương yêu, thấp thoáng đầu phố, tưởng chừng như chỉ cần đưa tay ra những ngón tay tháp bút gầy guộc quen thuộc kia chạm vào tay mình. Nhưng rồi tôi hốt hoảng đến bật khóc vì trong tay tôi, chỉ có bàn tay lạnh giá của chính mình và góc phố kia chỉ là một khúc quanh hiu quạnh.
Nhiều khi ngồi một mình, lòng trống rỗng, đầu trống rỗng. Tôi không thể nghĩ đến bất cứ một điều gì . Dường như trái đất đã sạch trơn, chẳng còn gì, hoặc là tôi ngồi đó nhưng hồn tôi không còn ở trong tôi. Một cái xác, một người chết và đối với người chết, không có vấn đề gì được đặt ra vì sẽ không có câu trả lời. Người chết không biết nói. Nhưng lại có những lúc tôi vùi mặt vào gối khóc nức lên từng hồi. Lòng nặng trĩu những kỷ niệm đớn đau không hề phai nhòa theo thời gian. Nghĩ đến người này, người kia, nghĩ đến đời mình, tim muốn vỡ ra trăm ngàn mảnh. Cũng nhiều đêm tôi nằm chong mắt nhìn bóng đêm vây phủ, nước mắt lặng lẽ rơi. Cứ thế cho đến lúc thiếp đi. Tôi đã hiểu thế nào là khóc lẻ loi một mình.
Tôi cũng có những niềm vui chứ không phải lúc nào cũng ôm mối sầu thiên thu ấy. Gia đình tôi tương đối bình yên về mọi mặt. Không có những nặng nhẹ giận hờn. Cả hai vợ chồng đều đứng trên đỉnh dốc của đời, một cuộc đời quá nặng nhọc mệt mỏi mà cả hai đều nhận thức được, đều nhìn thấy những chịu đựng câm nín của nhau, cùng cố tránh cho nhau những muộn phiền nếu cảm thấy mình có thể gánh vác được. Vợ chồng về già, nếu có thể sống với nhau đến già, có thể trở thành hai người bạn. Đây là một điều tốt vì có nhiều điều, vì là vợ chồng, sẽ không thể chịu đựng nổi, nhưng nếu là bạn, sự việc sẽ đơn giản hơn khi có thể nói với nhau tất cả những điều tưởng không thể nói được, có đôi lúc tôi tâm sự với bạn một vài điều riêng. Song, đó là chuyện của mười năm về trước, giờ đây chúng tôi sống đúng là đôi bạn già, nương tựa nhau lúc chiều tới. Còn cái gì mà phải giấu giếm nhau ở tuổi này. Duy có một điều, kỷ niệm riêng tư của mỗi người dường như vẫn là những điều riêng tư được cả hai tự động tôn trọng. Không thể chia sẻ, không thể an ủi. Rất tôn trọng.
Dĩ nhiên không phải cuộc sống chung 26 năm không có những cay đắng. Phải nói là nhiều đấy, nhưng tôi, phải, chính tôi là người quyết định, không thay đổi làm gì nữa và làm cho cuộc sống chung trở nên có ý nghĩa, trở nên đáng sống. Làm cho người này trở nên sự cần thiết của người kia. Làm cho nơi chốn này là nơi chốn để lúc nào cũng mong trở về mà không có sự sợ hãi hay vì không còn sự chọn lựa nào khác. Những kỷ niệm giữa cuộc sống chung quả có lúc làm tôi buồn tủi. Tôi không hề quên. Không thể quên, thế nhưng tôi xem đó như những thử thách, những chuyện nhỏ đời thường. Bởi cuộc đời, đâu phải lúc nào cũng cho ta sự ngọt ngào, mà nếu tôi là người đòi hỏi như thế, tôi đã tự làm khổ tôi trong 26 năm dài. Thỉnh thoảng hai vợ chồng ngồi ôn lại những vui buồn xa xưa mà tưởng như chuyện của ai đó. Dưới mái nhà này là sự bình yên bởi tôi muốn như thế.
Nếu có điều gì làm tôi đau lòng, ấy là tại tôi. Tôi muốn sống bình yên nhưng tâm tôi chưa yên. Tôi nhạy cảm quá. Tôi dễ vỡ quá, cho dù dưới mắt nhìn và sự nhận xét của nhiều người thì tôi là một người bản lĩnh, can đảm. Điều này thật ra cũng không có gì gọi là sai hay xa sự thật, bởi vì nếu tôi không can đảm, liệu giờ này tôi còn sống nổi với bao nhiêu tang thương chưa giây phút nào nguôi ngoai trong từng hơi thở. Cái gọi là bản lĩnh, can đảm đôi khi chỉ là sự dối lừa, là cái vỏ mầu mè bên ngoài mà nó cũng có thể được xem như thái độ bất cần của một người chẳng mấy tha thiết đến cái gọi là ngày mai, của một người không mấy bình thường nếu không muốn nói là điên. Thấy đời chán quá, chán đời quá, mà vẫn cứ ôm lấy cuộc đời. Là vì sao. Vì còn nhớ đến nhiều người. Vì còn nhiều người, nhiều điều để nhớ. Vì rằng đôi lúc tưởng đã quên nhưng cũng lại chỉ tự lừa dối mình mà thôi. Tôi không hề quên những điều cần phải nhớ và rồi chẳng có gì an ủi cho bằng đến một lúc nào đó như lúc này, tất cả oan khiên sẽ mở ra. Phải được mở ra, nào phải chỉ mười năm, đã 40 năm rồi đó. Nếu không phải là bây giờ, sẽ chẳng còn bao giờ nữa.
Post #: 1
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 2/16/2007 4:22:13 PM   
mtm

 

Posts: 668
Joined: 6/1/2006
From: Albania
Status: offline
Nửa Giờ Nghe Khánh Ly Kể Những Chuyện Chưa Từng Nói

--- Phụng Linh ---



Nữ ca sĩ Khánh Ly xuất hiện tại Việt Báo chiều Thứ tư 4-10 trong chiếc áo xanh rêu nhiều túi và chiếc quần jean đen. Chị chậm rãi trả lời từng câu hỏi với giọng khàn đặc, thỉnh thoảng lại nở nụ cười hóm hĩnh. 30 năm trên đất Mỹ, chị làm tất cả mọi việc từ nhẹ tới nặng: nuôi con, chùi bếp, chà cầu, nấu cơm, rửa chén, trồng cây…nhưng phong cách Khánh Ly vẫn trẻ trung, nhí nhảnh và yêu đời. Phong cách đó bộc lộ qua câu chuyện với chúng tôi.

Trong đêm ca nhạc ‘Môi Hôn Lần Đầu’ sẽ diễn ra tại Majestic lúc 3 giờ chiều Chủ Nhật 29-10 tới đây, nghe nói chị sẽ ‘bật mí’ một số điều với khán giả?

Tôi sẽ nói ít thôi về nỗi niềm tâm sự từ lúc 16 tuổi bước lên sân khấu một phòng trà ở Đà Lạt, khoảng năm 1962, được coi là ca sĩ thực thụ vì được trả thù lao. Thời đó, ca sĩ muốn nổi tiếng phải có người đỡ đầu. Nhưng tôi từ chối những lời đề nghị đỡ đầu vì không muốn phải trả giá.

Ồ, đỡ đầu là sao, và trả giá như thế nào, tại sao chị từ chối?

Thực ra lúc đó tôi còn bé quá cũng chưa nghĩ ra được tất cả những gì đàng sau của sự đỡ đầu. Tôi từ chối vì tôi sợ bị ràng buộc, không được thoải mái, không được làm những gì mình muốn làm. Hồi đó phòng trà không nhiều, ca sĩ cũng rất ít, chỉ có một nhóm nhỏ gồm các chị Lệ Thanh, Mai Ly, Kim Chi, Trúc Mai, Minh Hiếu, Thùy Nhiên, và sau này có Ánh Tuyết. Chúng tôi chia nhau đi hát, và thường lo không có chỗ đứng cho mình. Vì vậy cũng có một vài ca sĩ nghĩ rằng muốn được lăng xê thì cần phải có người đỡ đầu. Tôi thì không!

Bước vào nghề, chị có nghĩ rằng mình sẽ trở thành một người nổi tiếng sau này?

Mê hát, nghỉ học, tôi bị bố mẹ đuổi đi vì không chấp nhận có một đứa con “xướng ca vô loại." Tôi về với bà nội, tiếp tục đi hát chỉ để thỏa mãn một ước mơ: hát; mà không bao giờ, không hề nghĩ đến việc trở thành một danh ca sau này.

Có người thắc mắc không biết liệu chị và anh Trịnh Công Sơn đã từng yêu nhau?

Nếu 2 người yêu nhau thì chỉ có …2 người biết.

Anh Sơn mất rồi, chỉ còn chị là người trong cuộc. Chị sẽ nói thật với khán giả điều này?

Tôi đang suy nghĩ xem có nên nói không. Cũng có lúc tôi nghĩ rằng tại sao không nhỉ?

Với người chồng bây giờ, anh Đoan Nguyễn, là người chị đã từng yêu?

Anh là ông chồng thứ ba của tôi. Chúng tôi tình cờ gặp nhau khi còn ở VN. Anh đưa ra đề nghị trắng trợn: "Anh một mình, em cũng một mình, em nghĩ sao? Tại sao mình không ở chung với nhau cho có một gia đình?" Anh đã có vợ, có con riêng. Tôi cũng vậy nên nghĩ "rổ rá cạp lại, xin Chúa cho sống lâu dài." Anh tán tỉnh tôi vì nghe bạn bè xúi, rồi vừa định ngày cưới thì lại bỏ trốn cũng vì nghe có người xì xào "lấy vợ ca sĩ chơi bời, hút xách, cờ bạc, ớn lắm." Sau đó thì anh quay trở lại, có thể bị cô bồ bỏ rơi hoặc lúc đó đã suy nghĩ lại rồi.

Bấy nhiêu thời gian chắc cũng đủ chứng minh rằng ca sĩ Khánh Ly là một người vợ hiền?

(cười) Anh đã từng thử sức tôi rồi đấy. Mua một cái quần nhờ tôi lên gấu, nói không ăn được đồ Mỹ, đòi ăn cơm Việt xem mình có biết nấu cơm không. Tôi chấp nhận làm nhiều việc trong nhà thay anh, để anh còn có thể làm được nhiều điều tốt đẹp cho mình và xã hội. Nếu trói buộc anh trong công việc bếp núc gia đình tức là làm cho tài trí của người đàn ông bị mai một, bị "mắm muối hóa," bị "trần tục hóa" tội nghiệp.

Hai anh chị đã sống với nhau 30 năm, chừng ấy đủ chứng minh cho một gia đình hạnh phúc?

Mình cũng có cá tính mạnh và cả hai cùng thỏa thuận với nhau: anh không được lấy quyền làm chồng để quyết định chuyện này chuyện nọ và cũng không bao giờ xâm phạm chuyện đời tư đã qua. Đối với anh, mình tự nhủ, thôi thì chuyện dở gì cũng do lỗi mình. Cũng đã 3 đời chồng rồi, sống chết, sướng khổ gì cũng có nhau, không thay đổi nữa.

Người ta nói có những bài hát anh Trịnh Công Sơn viết riêng cho chị, đúng vậy không?

Anh Sơn sau năm 1975 có xác nhận là có những bài viết từ trước 1975 để Khánh Ly hát. Anh nói với tôi: "Có lúc anh có chủ đích viết những bài cho em vì anh thích cách bỏ dấu của Khánh Ly."

Chị có thể kể tên những bài mà anh Sơn viết riêng cho chị?

Năm 1992 gặp nhau ở Canada, anh có nói với tôi rằng bài Rơi Lệ Ru Người là bài viết riêng cho Khánh Ly.

Chị sẽ hát bài đó ở Majestic chiều chủ nhật 29-10 tới?

Có, sẽ hát.

Chị thích nhất bài nào của anh Trịnh Công Sơn?

Bài nào cũng thích hết.

Có bài nào từng làm chị xúc động đến khóc khi cất tiếng ca?

Bài Cho Người Nằm Xuống, Như Một Lời Chia Tay…

Người ta nói chị và anh Sơn gắn bó với nhau…

Gắn bó không có văn bản, không có hứa hẹn, không nói thành lời. Gắn bó tự nguyện, âm thầm, lặng lẽ, tự nhiên xích lại gần nhau. Có thể nói rằng anh Sơn là nửa mảnh đời của tôi. Nửa mảnh đời kia là nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng. Tôi luôn tìm những kẽ hở giữa hai mảnh đời đó để dành cho khán thính giả, những người yêu thương mình.

Nghe nói chị cũng có viết văn?

Văn gì? Không có. Tôi là người không có bằng tiểu học, không có cả bằng lái xe. Nếu có là những giòng về những buồn vui, suy nghĩ của mình, về nỗi nhớ quê hương, nơi mình đành đoạn cắt lìa mà không hy vọng sẽ có ngày trở lại. Những bài đó đăng trên net, trên các báo các tiểu bang khác. Tôi mong qua những bài hát, bài viết, hy vọng tìm được những người tri kỷ mà không bao giờ gặp mặt, để không cảm thấy cô đơn trong những ngày xa xứ.

Chị có cảm tưởng gì khi đứng hát chung với anh Nguyễn Ngọc Ngạn, lần đầu tiên bước lên sân khấu?

Tôi vui khi cùng đứng trên sân khấu với anh, những người tuổi ngoài 60. Qua tuổi này rồi, mỗi một ngày qua là phần thưởng của Thiên Chúa, của cuộc đời dành cho mình, là mỗi một ngày cầu mong được bình an. Tôi muốn hát để mọi người đến nghe, để chia sẻ sự bình an đó, để cùng được hưởng trọn phần thưởng của Thiên Chúa.

Chị chưa có bằng tiểu học, thưa chị, thật lạ khi chị nói chuyện với khán giả trên sân khấu, rất lưu loát?

Nhờ những tháng ngày đi hát với anh Trịnh Công Sơn, và nhất là học trong sách. Tôi đọc sách nhiều lắm. Rất nhiều đêm cuốn sách không rời khỏi tay.

Chị thường đọc loại sách nào?

Tôi đọc đủ loại, trừ loại tình cảm ấm ớ, nhất là sách dạy người ta cách sống tốt, cách cư xử với mọi người, khuyên mình nên có cái nhìn tốt về người khác, biết tha thứ, kể cả với những người không tốt với mình.

Chị sẽ hát những bài nào trong chiều ca nhạc Môi Hôn Lần Đầu?

Tôi sẽ cùng với Nguyễn Ngọc Ngạn, Thế Sơn, Trần Thái Hòa… hát một số bài của Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên, Trầm Tử Thiêng, Đoàn Chuẩn, Doãn Mẫn, Trịnh Công Sơn…để cám ơn các tác giả đã chịu đựng cuộc sống thiệt thòi trong từng giai đoạn lịch sử của đất nước. Đó là những người để lại cho đời những sáng tác bất hủ. Chúng tôi hát để cám ơn, biết ơn thì đúng hơn, vì nếu không có họ thì ca sĩ không có bài hát hay để hát. Người ta thường chỉ nghĩ tới ca sĩ chứ ít ai nghĩ tới tác giả.

Xin cám ơn chị.

(in reply to mtm)
Post #: 2
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 2/27/2007 8:00:26 AM   
tronglinh


Posts: 1521
Joined: 2/12/2007
From: Heaven
Status: offline
Hãy nghe Khánh Ly nói về Nhạc Sỹ Trầm Tử Thiêng

Con người, bất cứ người nào. Trong lúc khốn cùng. Như người ngồi trong một canh bạc. Bản chất thật nhất được phơi bày. Rõ hơn bao giờ. Ngày hôm qua cũng gần hai mươi năm về trước, tôi đã thường ngồi, cùng ông Trầm Tử Thiêng. Chữ ngồi ở đây có nghĩa là …. cùng ngồi. Không phải là ngồi xuống như thông thường. Ông là một người tư cách. Ðó là nhận xét của tôi về tác giả KINH KHỔ, ÐÊM NHỚ VỀ SAIGON. Vì sao tôi dám khẳng định như thế. Vì dù ngày xưa hay ngày nay. Chưa bao giờ ông giàu có. Chưa bao giờ ông xem tiền bạc trọng hơn tác phẩm. Một lời nói không phải về một người vắng mặt. Không hề có. Một phê bình ác ý về một người khác. Không hề có. Than thở về tiền bạc khó khăn, về những người sản xuất lấy nhạc của ông mà không hề biết đến tác giả là ai. Không hề có. Sàm sở, bất nhã với anh em, bạn bè. Lại càng không hề có. Có đôi lúc ông tỏ ra khó khăn với chúng tôi, như muốn nói với chúng tôi rằng: Này, tao lớn rồi, tụi bay đừng có giởn mặt. Tụi bay cũng không còn nhỏ nữa đâu. Tụi tôi đứa nào cũng ngán ông. Trong canh bạc đời, tôi đã được cùng ông… cùng ngồi. Kẹt lại Saigon. Ðời sống làm nhiều người thay đổi. Với ông Trầm Tử Thiêng, không hề có. Nếu có chăng, chỉ là tử tế hơn, trân trọng hơn, nghiêm túc hơn mà thôi. Con người ông trong canh bạc đời cho tôi thấy rõ tư cách ông. Tôi thích nhạc ông và kính trọng ông. Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng và Trịnh Công Sơn là hai nhạc sĩ tôi được quen biết. Tôi không hề … hối tiếc.

Nhạc Sĩ Trầm Tử Thiêng không giàu. May ra đủ sống. Nhưng ông giàu tình người. Từ “Chuyện một chiếc cầu đã gãy”, qua “Kinh khổ”, qua “Mộng sầu, Tưởng niệm, mười năm yêu em… đến Ðêm nhớ về Saigon”. Tôi đã thấy điều đó. Nhạc ông viết thật nhân bản. Ðầy tình nghĩa. Dù qua bao nhiêu điêu linh hoạn nạn. Ông vẫn mong còn có một ngày được ở với “Vòng tay tình yêu người và người”. Dù tình người có tiêu hao qua bao loạn ly ông vẫn chờ một ngày mai thật lạ, “Thù hằn anh em bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà”. Mơ ước không thành, ông đành ra đi, ôm theo một khối tình quê. Ông tự ví mình như một cậu bé mồ côi. Cố vui cuộc sống nhỏ nhoi. Cố quên ngày tháng lẻ loi để lớn. Ðể đêm đêm nhớ về Saigon.

Nghe nhạc Trầm Tử Thiêng, tôi thấy ông cũng là một… “Gã si tình” nhưng chung tình. Và là một gã tình si quân tử. Như ông đã là một gã tình si quân tử ở ngoài đời. Dù đôi chân chậm quá, trong tình yêu, anh vẫn “Xin em cùng ta hát để nhớ hoài” (Mười năm yêu em). 14 năm. Tôi mới tìm lại được những lời hát đẹp như thế. Ðẹp. Tràn ngập tình yêu. Tình người. Tình Việt Nam. Ðầy sự tử tế. Sự tử tế vốn chỉ tìm thấy ở những người tử tế thực sự. Tôi may mắn được làm học trò của những người lúc nào cũng dạy tôi làm những điều tử tế. Lấy tấm lòng tử tế ở với đời, với người..

(in reply to mtm)
Post #: 3
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/1/2007 3:08:33 AM   
tronglinh


Posts: 1521
Joined: 2/12/2007
From: Heaven
Status: offline
Bên đời hiu quạnh- Bài số 1

O Dau va bao gio cung vay, moi khi nghe tieng anh noi cuoi, toi deu cam thay mot noi yen tam vo cung... "O, Mai ha, co qua khong". Toi cuoi... "Em cung chua biet tinh sao, de xem da nghe anh..." Mieng thi noi vay, sang hom sau toi da co mat o phi truong. Chuyen bay cat canh luc 7 gio sang.

Troi luc do da sang thang 4. Tuyet van phu trang xoa 2 ben duong tu phi truong ve nha. Hinh nhu cai gi vao luc sap het cung manh me them, nhu anh lua, nhu con nang, nhu mua dong, nhu tinh yeu - roi moi chiu dut han, moi chiu buong tay chap nhan. Cung may, toi chuan bo ao lanh day du vay ma cung khong tranh khoi nhung suyt xoa.

Toi di thang len lau, ron ren buoc vao phong. Anh dang ngu. Giac ngu buoi chieu. Khuon mat gay, xuong xuong goc canh. Cai kinh gong van van nhu doi moi de tren cai ban nho dau giuong. Anh gay qua. Toi buoc lai gan anh hon. Rat nhe nhang toi cui xuong nhin sat mat anh. Toi khong nghe thay hoi tho cua chinh minh. Tu dung toi muon hon len tran anh. Toi khong lam the. Toi muon nam lay ban tay rat gay co nhung ngon thon dai, dat tren nguc. Toi khong lam the. Va cung rat nhe nhang nhu khi buoc vao, toi ra ngoai phong khach ngoi noi chuyen voi Tam, Tinh, va anh Thich.

Anh buoc ra, tay vuot toc, tay chi toi... "A, toi roi a.Toi hoi nao vay.." Giong anh khong he co chut ngac nhien, lam nhu cai chuyen toi den, anh da biet. Ngay xua cung the. Chung toi om choang lay nhau va den luc nay toi moi cam nhan rang chung toi thuc su co nhau. Khong phai trong mot giac mo keo dai 17 nam. Tat ca chung toi ngoi ben nhau. Hinh nhu chua bao gio chung toi noi voi nhau nhieu du o bat cu mot de tai, mot lanh vuc nao. Hinh nhu chung toi co cach noi ma chi hai chung toi hieu duoc. Mot cach noi o bon con mat im lang. Cung co luc, ca hai chung toi bi loi cuon vao cau chuyen vui cua moi nguoi. Nhung do la nhung dieu hoan toan khong dinh liu, lien quan den nhung dieu thuc su chung toi muon noi voi nhau. Tat ca nhung dieu can noi, chinh la nhung dieu khong bao gio noi ra bang loi.

Buoi chieu tuyet roi kin mat ho, chung toi di ben canh hang cay day hoa. Hoa tuyet. Noi chuyen bang quo, khong co gi ro rang duoc dat ra, khong co gi thac mac, khong co khoang cach 17 nam de phai ngo ngang. Toi ngo nhu vua tu Saigon vao Huetham anh. Anh tu Hue vao Saigon. Chung toi uong cafe tai La Pagode. Toi tuong se co nhieu dieu, de hai anh em noi voi nhau. Nhung ca hai deu khong noi gi ca.

Bao nhieu ngay thang da di qua giua chung toi. Anh van khong bao gio thay doi. Toi cung the. Ca hai khong co nhung thac mac ve doi song cua nhau boi 30 nam truoc da khong hoi thi 30 nam sau cung khong hoi... Toi quy nhung giay phut o ben anh va toi nghi anh se noi voi toi dieu can noi, neu co. Anh im lang cung co the vi nhung dieu anh nghi, anh muon, khong con can thiet phai noi ra.

Trong mot can phong, khong phai ben canh Song Huong ma o ngay giua long thanh pho Montreal. Ben ngoai tuyet roi, chung toi ngoi voi nhau, nhung nguoi ban cu. Hat lai nhung bai hat ngay xua. Hoac nhung tinh ca moi. Moi nguoi mot ly ruou, khoi thuoc mu mit, moi nguoi ngoi sat nhau tren chiec tham, truoc lo suoi... Khong ai cam thay lanh. Khong chut lanh leo nao giua chung toi trong can phong nho. ...Anh hat di. Khong, Mai hat di. Giang hat di. Mai ngam tho di...

"Ma sao giac ngu khong dai. Ma dem khong ngan ma troi cu mua. O day toi song nhu thua. Co dem men ruou tam vua long nhau" (NB)

Cung mua dong, mot dem nao do, 1974 o nha anh chi Le, o Hue. Ngoi biet thu ben canh song Huong. Ngoai troi cung toi va lanh nhu dem nay. Mua dong o Hue. Chung toi cung ngoi ben nhau nhu hom nay. Luc do toi vua 30 tuoi. Toc van con xanh. Long con tha thiet yeu doi song. Mot buoi sang toi bong thay mat troi len cung toi va bien ca. Nuoc mat toi tuon nhu mua. Toi nho mua Dong o Hue. Mua dong o Hue va anh.

17 mua dong lang le di qua, toi van nho nhung ngay am u lanh leo cua Hue. Toi co the quen nhieu dieu, toi co the quen tat ca de chi nho ve nhung con duong cua Saigon - noi toi da o va da tu do ra di... nhung khong bao gio toi quen duoc nhung ngay thang ngan ngui, voi vang ghe Hue. Den voi vang. Di voi vang ma chang the nao quen duoc. Mot thu tinh la thuong da troi buoc Hue trong trai tim toi. Mot troi buoc mo ho nhung manh me, dam tham. Toi lon trong hoi tho co Hue. Chinh Hue cho toi hoi tho.

Bay gio la cuoi Dong. Nhung bong tuyet bay trong chieu, dau tren nhung canh cay trui la, gay guoc. Chung toi di ben nhau. Tia nang diu dang dau tren nhung bong hoa nho be, lap lanh, tam tham day trang tinh, chi co vet chan be nho cua nhung chu soc nghich ngom chay toi an nhung hot bap rang no bung ma anh lieng ra de du chung lai gan. Anh cuoi vui, anh mat long lang theo dai. Toi it thay anh cuoi ma cung khong bao gio thay anh to ve buon ba.

Chung toi tim den mot than cay lon, mot nua ngap duoi tuyet, ngoi nghi chan. Tuyet van roi. Chi co hai chung toi giua mot vung trang menh mong yen lang. Chang le khong co gi de noi, khong con gi dang noi sau muoi may nam vang nhau? Co chu. Anh da noi, khong phai voi rieng toi, ma o nhung bai hat. Toi da nghe va hieu tu do...

"Co duong xa ma gio chieu quanh que. Co hon ai dang nhe nhe sau len... Toi la ai ma con khi dau le. Toi la ai ma con tran gian the. Toi la ai. La ai. La ai ma yeu qua doi nay...Con dieu bay ma linh hon lanh leo. Con dieu roi cho vuc tham buon theo..."

Toi bong thuong anh them va cang quy trong nhung giay phut ben anh. Cung voi vang, ngan ngui nhu nhung lan toi ghe Hue. Tuy nhien, toi nghi. Nhu the co le tot hon. Boi vi nhung dieu nhu the da cho toi cai cam tuong la khong he bao gio, giua chung toi co cai khoang cach 17 nam. La van roi tren loi chung toi di. Nhung khom hoa nang van lap lanh tren duong chung toi di. Tat ca van rat con ruc ro.

Quay ve can phong nho. Anh lua nhu hong them, am ap them ben ly ruou mau ho phach, cay nong. Coi ao lanh ra, trong anh gay hon xua nhieu song so voi lan gap nhau o Paris 1989, anh co ve khoe hon. Ben canh anh la Hoang Xuan Giang cua quan Van ngay xua. Giang da co vo, con gai lon roi. Hoang Xuan Son cung dum de mot ganh the nhi nang triu hai vai. Pham Nhuan to beo hon xua, vui ve cuoi noi on ao ben canh Hoang Xuan Son nho nhe thu sinh. Hoang Xuan Giang vam vo khoe manh nhu loai cay hoang trong rung gia va anh, anh mong manh va that dam tham. Nhin quanh, toi thay nhu minh dang song trong than thoai 20 nam la day. Chi o mot buoi chieu cuoi Dong tai thanh pho Montreal. Con ai nua nhi? Chac chan la con thieu mot vai nguoi. Trong toi, mot thoang ngam ngui.

Chung toi chia tay nhau, duoi anh den duong vang vot, truoc cua nha anh Que. Mai gap lai. Anh va toi tro ve nha Tam. Noi vui lam toi kho ngu nhu ngay xua sau moi buoi hat, chung toi thuong ngoi lai voi nhau, chia cho can niem vui con sot lai. Nhung niem vui khong the de vung vai, bo phi. Phai uong het, phai nuot het vao long. Chung toi da song bang nhung niem vui khong nhieu trong doi. Toi tu cho minh la cai bong cua anh va cung duoc huong niem vui do.

Toi mo cua phong rat nhe. Anh da ngu yen. Cho toi nam cach cho anh mot sai tay. Toi khe nam xuong, keo men len, nham mat do giac ngu. Toi nghi lat nua day, khi mat troi len tren thanh pho nay, khi toi thuc day, toi se nhin thay anh. Tuyet van bay ngoai cua so nhung ngay se dep.

Anh day rat som va viec lam dau tien trong ngay cua anh la ra khoi nha. Tim den mot quan Cafe, ngoi do hut thuoc va nhin nguoi qua lai tren duong pho..." phai nhin thay moi nguoi, mot ngay khong thay ai, buon de so" Toi nhin anh cuoi khong noi. Cai nhin va nu cuoi la cau tra loi. Ngay xua anh cung the. Chung toi cung nhau xuong pho. Van im lang di ben nhau voi noi han hoan hanh phuc khong thanh tieng..." Moi ngay toi chon duong minh di. Duong den anh em, duong den ban be. Toi chon noi nay cung nhau ca hat. De thay tieng cuoi ron ra bay..."

Do la nhung dieu rat that tha anh da noi, da lam, de sau cung..." Toi chot biet rang vi sao toi song, vi dat nuoc nay can mot trai tim. Va nhu the toi den trong cuoc doi. Va nhu the toi song vui tung ngay. Da yeu cuoc doi nay bang trai tim cua toi"...

Toi thay anh yeu doi that su. Anh cuoi voi ong Pham Duy, ong Tram Tu Thieng, ong Duy Khanh va cac ban qua dien thoai. Anh hat va chi cho toi, cat nghia cho toi nhung bai hat moi..." Nho dung co hat nhu tra bai nhe...". Giong anh hat khoe hon lan gap o Paris..." Thoi anh hat di, anh hat hay...hon em"... Anh cuoi, mat anh cung cuoi..." Anh bao gio cung hat hay hon Mai"...

Toi boi hoi nho lai nhung ngay thang cua nam 1967. Chung toi nhung nguoi ban ngheo, den voi nhau, gan bo khong ngo. Gia dinh anh giau, gia dinh Hoang Xuan Son Hoang Xuan Giang cung giau, nhung ca nhan chung toi deu ngheo. Mot dia com chia hai, mot dieu thuoc cung hut, mot ly cafe cung uong. Chia nhau nam ngu tren nhung to bao nhau nat trai duoi dat. Tinh ban, tinh anh em nay mam o do. Quan Van, cai ten quan de nho va de thuong, moc len cho vo giua long Saigon tram ngan mau sac. Mai bang la, va nhung tam van ep hu be, duoc ghep lai, nho hon cai bep o day, chi danh lam cho pha cafe. Moi nguoi toi tuy tien tim cho ngoi tren cai nen xi mang bo trong ngon ngang gach vun va co dai. Do la noi gap go dep de nhat cua mot thoi toi con tre.

Chung toi khong he biet...ngoai doi co gi vui. Chung toi khong can biet vi niem vui da co. Rat don so ma tham thiet khong roi. Den voi nhau qua su run rui cua dinh menh. Khong the thot, khong hua hen. Den va ngoi voi nhau. Mot lan roi thi co nghia la mai mai. Giang do, Son do, Nhuan do, Thao do, Anh va toi...tu nhung ngay lan loc do cho den bay gio van khong doi doi. Qua nhung bai hat cua anh, su ket hop nhung nguoi tre that khit khao vua van. Ai den cung duoc, ai di cung duoc...

"Em theo doi com ao. Mai ra pho xon xao. Bao nhieu ngay yeu dau tan theo...". Toi co cam tuong do la mot loi trach moc anh danh cho toi. Rat diu dang nhu ban tinh anh. Tu bao nhieu nam nay, cau hat do theo toi nhu mot vet thuong. Doi com ao qua that da cho toi lam e che, kho dau, nhung nhung ngay yeu dau ben anh va ban be da chang bao gio toi quen...du doi song co lam tan vo, co lam chim sau nhung mo uoc cua mot doi nguoi- thi trong trai tim bam dap cua toi, nhung ngay thang cu van la mot diem son, la mot bam viu cuoi cung va duy nhat...

Khanh Ly.

(in reply to tronglinh)
Post #: 4
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/2/2007 1:15:05 AM   
mtm

 

Posts: 668
Joined: 6/1/2006
From: Albania
Status: offline
Tết Con Heo (2007)
 
Là một người rất mê hát. Hát bất cứ chỗ nào chỉ cần có người nghe dù chỉ là một người. Người đó biết mình hát cái gì và vì sao mà hát. Đúng vậy... hai người sẽ không còn cô đơn. Trước khi có người, tôi có bóng đêm làm bạn, có khói thuốc làm bạn. Những người bạn ngàn đời thủy chung. Tôi còn có, còn sống gần gũi với những người đã lìa xa cuộc đời nghiệt ngã. Tôi còn ngày nắng, đêm mưa. Còn mây trôi gió thổi. còn cỏ lá xanh tươi. Tôi vẫn cảm thấy bằng lòng và thật hạnh phúc. Thứ hạnh phúc không lên tiếng khiến tôi luôn cảm thấy được an ủi và yên tâm. Một nhà văn đã viết: có những người sinh ra suốt đời đi một mình... đi một mình hơi khó và phải  thật can đảm. Vậy người đó chẳng phải là chính tôi sao? Nhưng thảng hoặc đôi khi sự có mặt - im lặng người thứ hai cũng rất thú vị. Tôi ngồi, tôi sống trong bóng tối im lặng khá lâu, đột nhiên cảm thấy ấm áp hơn mặc dầu ngoài kia trời trăng sao vằng vặc, có rất nhiều người đi một mình trong cái lạnh cắt da, xé thịt. cái lạnh từ trong ruột lạnh ra chì có ở miền Trung Việt Nam như tôi đã chạm mặt ở Huế, ở Quảng Trị. Hai người, sự ấm áp đôi khi quen thuộc đến làm cho chúng ta không cảm thấy sự quý báu của nó để trân trọng - cái này rất là dở - và biết nói làm sao với người cứ một mình đi mãi mặc đêm khuya gió lạnh, bởi họ không biết về dâu. Không nơi đến. không cả người chờ đợi.
Ấy vậy mà những người sửa soạn đón mừng năm mới hoan hỷ hài lòng rằng Xuân sắp về. Xuân đã về, thận chí Xuân đã bước vào nhà hoặc ít ra thì cũng đứng chận ngay trước cửa chờ ta. Riêng tôi, tôi tự thấy mình chẳng hề có một tẹo nào đợi mong. Ngày cứ lên. Đêm cứ xuống. Hết nắng rồi lại mưa như con người biết vui rồi lại buồn. Buồn mãi đến... phát chán thì lại vui. Nước ơi. Sông ơi cứ chảy tiếp đi. Hoa cứ nở và chim cứ hót. Hoa bung ra cho hết đời hoa. Chim hót dù chẳng có người nghe, bật máu mà rũ xuống. Không hề chi. Mưa sẽ rửa sạch muôn loài và sông suối sẽ mang đi tất cả. Hương hoa, rác rưởi, khổ đau, hạnh phúc. Hoa lại nở, chim lại hót. Hết một vòng quay lại là... Xuân đến ngay đấy mà. Khỏi cần chờ đợi, mà đâu phải ai cũng đợi chờ.
Đúng như vậy. tôi không hề mảy may quan tâm đến... cả bốn mùa chứ đừng nói chi Tết với tiếc - có lẽ tôi không muốn tiếc nên không cần Tết - 4 mùa là cái gì. Có chi quan trọng khi một ngày như mọi ngày. Sự tưởng nhớ thiêng liêng đối với Tổ Tiên, Ông Bà, Cha Mẹ, Tôn Giáo và Quê Hương vốn đã phải có trong tâm hồn, trong trái  tim mình, nào phải cần đến Tết mới bày tỏ được, đó là truyền thống của người Việt Nam, của cả một dân tộc. Không ai có thể chối bỏ được nhưng chỉ vì “một ngày như mọi ngày” nên với tôi thì ngày nào cũng là Tết. Vui hay buồn, giàu hay nghèo, cũng thế. Cũng thế bởi tôi chẳng có thể làm gì khác hơn được. Đang vui sao bắt buồn. Đang nghèo làm sao giàu. Đang ngu làm sao khôn. Đang điên làm sao tỉnh. Nhiều người bảo tôi điên - danh bà điên Cerritos về tới Saigon đó nghe - nhất là mụ Ngọc Minh (người yêu của lính) riết rồi tôi thấy... hình như mình không mấy được bình thường cho lắm. Vì vậy mới có những lúc tự nhiên cười mà không hiểu vì sao, ngay cả đến sống, tôi cũng đã nhiều lần tự hỏi vì sao mình sống. Mà lại sống lâu nữa mới chết chứ. Nhưng mà lỡ có chết, xem ra cũng hơi uổng, dẫu rằng chẳng non yểu gì. Sống và nhìn đời, đôi lúc cũng vui - đôi lúc thôi nhé - có điều trò vui ngày càng... nghèo.
Những ngày vừa qua với tôi thật là vui đáo để - tiếc là nó đi nhanh quá. 31 năm trước vào cái buổi chiều cuối cùng khi tôi cột đứa con mới 2 tuổi trên lưng để nếu mẹ con sống có nhau, có bao giờ tôi nghĩ là có một ngày, nó, chính đứa con gái đó, lại lái xe hùng dũng chở tôi ra phi trường vào lúc 4 giờ sáng. Tôi cũng chẳng thể nào mường tượng ra thằng Cu VietNam khi 6 tuổi bắt đầu buổi học đầu tiên, nửa chừng nó lẳng lặng bò về nhà ngồi trước cửa một mình làm cô giáo hết hồn vén váy chạy tở mở đi tìm lôi ông trở lại, lại đang chuẩn bị lấy vợ. Lấy đứa con gái nó biết và yêu từ khi mới 15 tuổi - yêu sớm hơn mẹ nó 1 tuổi. mối tình trẻ dại chẳng ai ngờ lại có kết quả tốt đẹp - về điều này thì Cu Hố Nai hơn Bố Hố Nai nhiều lắm - con hơn bố mẹ là nhà có phúc. Cũng chẳng sao, thời bây giờ có nhiều điều mình phải học ở tụi trẻ, ở ngay chính con mình.
Đó là nói về cô Ba và cậu Tư. Cậu Hai nhà tôi ngày nào còn khóc nhè, hay hời dỗi, ngồi với Mẹ cả tiếng đồng hồ chỉ nói vài câu. Mới tí tuổi đầu đã như ông cụ, chẳng biết làm thế nào mà cậu cho mẹ cậu lên chức bà nội với 3 nhóc tì xinh đẹp không ngờ. Được cái tôi giao hẹn trước... vợ chồng lấu nhau có vui thì hưởng, có hờn anh giận em thì giải quyết với nhau, đừng bắt tôi vừa làm Luật Sư, làm Công Tố viên, làm Bồi thẩm đoàn, làm luôn cả Chánh án nữa là không được đâu nhé. Mà làm thêm chức vú em thì lại càng không được vì Mẹ cũng trăm công ngàn việc, lại còn phải săn sóc, chăn dắt... ông Nội. Đá cũng chảy mồ hôi, nói chi người. Mợ Cả nhà tôi ở một mình nơi đèo heo hút gió. Ai gọi về cũng lắc đầu con không ở Cali được. Tại sao, bộ con sợ Cali nó cắn con à. Thế là chị ta... riêng một góc trời để tiếp tục làm nũng mẹ. Con thèm thịt mẹ kho. Con thèm bánh trung thu. Con thèm bánh chưng. Mẹ nói bác Đoan gởi lên cho con. Thế là mẹ già lại mua mua gói gói đóng thùng. Anh làm ơn ra bưu điện gởi hộ em. Cô Ba giống chị ham ăn nhưng chỉ đồ ăn mẹ nấu mới ngon. Nhiều hôm cô Ba đòi ăn bất tử, tôi vắt giò theo chồng đi chợ. 5 giờ chiều cô phone về đòi ăn 4 món khác nhau. Tôi làm quáng quàng cho kịp giờ, thiếu điều muốn chặt cả vào tay. Ăn xong, bao giờ cô Ba cũng to go về nhà.
Còn nữa, còn một cậu ở San Jose do người khác đẻ - em gái tôi - nhưng tôi bồng ẵm từ nhỏ nên yêu cậu như con ruột. Mẹ nó và tôi dành nhau, cãi nhau bao nhiêu lần về cậu này rồi. Hồi nhỏ nó thương T.A con Ngọc Minh lắm. Mỗi lần TA bị mẹ la cậu lại gần vỗ về như người lớn: Nín đi, đừng khóc nữa, ngoan nhé... Bây giờ cả hai cậu đều trưởng thành rồi. TA ở riêng. Cậu của tôi cũng đã có vợ con, đứa dắt đứa ôm đi thăm bà nội Mai, mỗi lần tôi lên San Jose hát. Nói cho cùng, lòng mẹ thương con dẫu có yêu thương một cách quá đáng, chắc cũng chẳng ai nỡ trách. Không có con không biết lòng cha mẹ, cũng như không có chồng không biết dạ đàn ông. Lòng vả thì cũng như lòng sung thôi. Cứ thử một lần là biết.
Nhưng đường đời thì dài lại chẳng có chút nào bằng phẳng cả. mỗi người một cảnh, có nói cũng ... khôn cùng. Thật là “nuốt vào sợ đắng nhổ ra chùng bạn cười”. Cái vụ cười ra nước mắt không còn lạ lẫm lắm. Nhìn quanh, niềm vui cứ ... đi show, vắng mặt hoài. Những năm tháng mới đặt chân đến xứ người, giờ xa xôi quá, mờ nhạt quá. Không mấy ai còn nhớ cái lúc gặp nhau nước mắt như mưa. Có nói được gì đâu. Lòng ai nấy biết nhưng cùng một nỗi đau. Im lặng là sự chia sẻ quý báu và khôn ngoan nhất. “Trôi dưới chân tôi bao nhiêu là cọng đời. Đời hay chiếc lá bay đi không buồn rơi - TCS”. Tôi cũng không còn mơ mộng chờ đợi nghe những tiếng cười thoáng bay về trong gió hoặc đêm đêm lòng tự hỏi lòng “Người trong phố cũ hôm nay có còn ai - TCS”. Vẫn là “một ngày như mọi ngày” song có lúc tôi cảm thấy... hụt hơi.
Mấy chục năm qua, chúng ta đã “lần mò leo mãi” kịp đến khi qua được “vách sầu” lại bỗng thấy một “vách sầu” khác lừng lững trước mặt. “Nó” chờ mình đến đấy. Anh nào còn cảm thấy “chơi” chưa đủ - thầy TTThiêng thường nói vậy – còn cay cú với ông Trời già, còn ham muốn cuồng điên... ngạo với nhân gian một nụ cười... Xin mời, em không “máu” lắm cái vụ này. Em “vốn” rất “hoàn cảnh” nên xéo ngay cho nó thoáng. Lặn ngay cho nước nó trong. Chân em chưa mỏi. Gối em chưa chồn nhưng vốn ngu triền miên khôn đột xuất nên... em rét.
Qua được một vách sầu rồi. Vượt trái núi lên đến đỉnh rồi. Tôi muốn ngồi xuống hay nằm xuống cũng được để thở cái đã – rồi nhìn lại, nghĩ lại về chính mình. Sự sợ hãi muộn màng sẽ ập đến ngay. Lạy Chúa lòng lành, Người đã cho tôi quá nhiều và Người còn nhân từ hơn khi cho tôi cả sự may mắn. Ngày tháng qua thì cứ vẫn như mọi ngày nhung chắc chắn tôi biết rõ tôi là một người có niềm vui, có hạnh phúc thật như vàng Kim Thành 4 số 9, như hột xoàn thật chứ không phải cubic. Tôi nhìn thấy điều đó ở chồng con và ở khán thính giả. Tôi tự cho mình rất đúng - ít ra là với chính mình khi thấy rằng trời đất này chỉ có một mùa là muà Xuân. Chuyện 10 năm nữa tính sau bởi:
“Thế giới có triệu diều không hiểu
Lại càng không hiểu lúc cuối đời
Chẳng sao khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trờ sẽ hiểu thôi...” (MT)
 
Khánh Ly

(in reply to tronglinh)
Post #: 5
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/2/2007 4:00:42 AM   
tronglinh


Posts: 1521
Joined: 2/12/2007
From: Heaven
Status: offline
Bai So 2

Co nhung dieu nguoi ta chi noi mot lan roi thoi. Co nhung su viec nguoi ta chi thoang nghiden roi quen nhanh. Co nhung su co phai buoc long boi xoa de song boi doi song nghiet nga o khap moi noi. Tuy the nao mac long, van co nhung u uan cu theo ta. Bong ma qua khu, nhu mon no tien kiep.

Toi khong con tre dai de mong Xuan ve, Tet den. Toi cung khong con du thanh xuan de mong nang Xuan hong tren ma, gio Xuan lam mat long lanh hon hay de khoe nguoi yeu mot ta ao moi. Toi lai chua du gia de quen nhung nam thang co cay dang, co ngot ngao. Nhung ngay thang ngap tran tieng cuoi va tieng khoc. Thoi gian cu troi qua. Cu la thoi gian va toi van cu la toi. Hai muoi lam nam khong thay doi duoc bao nhieu noi con nguoi toi, a khong, toi muon noi cai dau toi, no von nho be nhung lai chua dung qua nhieu ky niem khien nhieu khi toi mat thang bang. Do la toi da gan loc sang dai de chi giu lai dieu minh muon.

Khi toi den Hue, hoi Xuan lanh con day khong gian. Khong co hoa Phuong bay...mu khong loi vao, chi co mua phun buon nao long. Hue lanh va buon trong tieng dai bac thinh thoang tu xa vong ve. Anh den vang hiu hat khong soi ro buoc chan cua nguoi khach la bo vo tren he pho. Gio cang ve khuya cang lanh. Mua van roi rat nhe, nguoi khach la dung buoc nhin qua ben kia song. Ta se ve noi do. Khong co mua roi, gio lanh nhung cung khong co ai cho don ta.

Cach do chi mot con duong, anh ngoi lang le. Nhung ngon tay thon gay luoi bieng vuot nhe tren tung soi day dan. Cay dan da cu nha ra nhung am thanh diu dang. Can phong nho bong nhu am lai va sang hon cung voi tieng cuoi con gai khuc khich. Anh nguoc nhin len nhin hien lanh roi lai cui xuong. Nam co em gai, toc dai den nhanh muot ma, hon nhien chay ra ngoi quanh anh. Khong co su bao boc, che cho nao em ai hon...Ru mai ngan nam dong toc em buon...

Toi nguoi khach la trong thanh pho, dung mot ben cua nhin vao long quan dau, nuoc mat ua ra. Toi co the buoc vao duoc. Trong can nha nho don gian do, luc nao cung co mot cho danh cho toi, ben canh anh. Bao gio cung ben canh anh cung voi tinh yeu va bong mat cua Me anh. Nguoi me do la ta ca. La tinh yeu duy nhat cua doi anh. Ba cung la nguoi ban, hieu va can thiet cho anh hon bat cu nguoi nao.

...Mua Xuan nam ay, toi bo lai tat ca. Bo lai ca cuoc doi. Di nhien la Anh bao gio cung o trong tim toi, mot cho that rieng tu va trang trong - Hinh anh cuoi cung toi trong thay la Vung Tau. Am thanh cuoi cung toi nghe thay khong phai la tieng song bien ma la nhung tieng dai bac tu bai truoc ban voi theo. Luc do buoi sang, toi om chat con trong tay, me sang khong nghi duoc mot dieu gi. Khong nghi den ai. Vung Tau do, dau co xa la gi voi toi nhung dau co muon, toi cung khong quay lai duoc. Phia truoc va quanh toi menh mong bien ca. Khong biet minh se di dau nhung con tau nho mang theo toi, cu tien toi.

Cuoc doi da sang trang chi sau mot giac ngu. Hau nhu moi nguoi deu thay doi. Phai thay doi de thich ung voi cuoc song moi noi que nguoi. Tren que nha. Cho den bay gio trong coi long tan nat cua nhung nguoi ra di ngay ay, bao nhieu ky niem con duoc giu lai. Bao nhieu uoc mo con tiep tuc duoc thap sang. Rieng toi, mot ngay qua, noi dau co diu lai nhung noi nho lai day hon. Toi nho thuong nhung thang ngay, nhung nguoi da cho toi mot thoi hanh phuc hiem hoi va dau sao, toi cung nho thuong noi toi da bo di trong mot ngay dat troi mu mit tang toc...

...Quen biet nhieu, nhung goi la ban, toi lai chang co ai. Voi tat ca toi deu danh mot su quy men, nhuong nhin nhu nhau, bang nhau - ong N.D. Toan, ong T.C. Son di nhien phai dac biet hon va khong the coi la ban - o moi nguoi, toi yeu mot dieu gi do va chi can nhu the. Nhung nguoi toi duoc biet la nhung nguoi hoac co thuc tai hoac duc do. Duc la dieu khong phai ai cung duoc. Tien, tai, the gian nay khong thieu. Chi thieu nguoi duc do...

...Ho thuong gap nhau vao buoi chieu. Nhung con gio nhe tu con song rong chay ngang thanh pho, da xua tan con nong buc, lam diu lai ca nhung mat duong. Cay la bat dau xon xao nhay nua cho don nang khuya. Do la gio phut thuan tien cho nhung cuoc gap go. Ho la nhung nguoi con tre. Tat ca nhu moi vao doi. Moi bat dau cuoc choi. Ho nhin nhau bang nhung cai nhin trong sang day tin cay. Ho cuoi voi nhau bang nhung nu cuoi hon nhien, tho dai va chan chat. Ho con tre. Ho chua chuan bi, chua co mot chuan bi nao cho mot cuoc choi nhieu bi tham, ma phai mai nhieu nam sau nay, ho moi biet duoc.

Tuoi tre, o bat cu thoi diem nao deu dang yeu. Hay nhin ho noi voi nhau. Hay nghe ho hat voi nhau nhung bai hat ca ngoi cuoc song va ton vinh noi chet. Ho co cung mot tuoi tre. Cung mot niem tin dau rang tuoi tre se qua va niem tin se nhan chim ho trong noi thong kho. Dung, phai nhieu nam sau, ho moi biet.

Buoi chieu. La buoi chieu cua hon 30 nam ve truoc. Co nhung nguoi tre ngoi hat ben nhau, noi voi nhau ve tinh yeu, cuoc doi, than phan va que huong. O dau do, tieng dai bac vong ve. O dau do, khong xa lam, dem dem noi chet hien dien can ke nhu mot nguoi tinh khong cho doi. Nhung nguoi tre van ngoi hat ben nhau. Tieng dan hat cua ho khong che lap duoc tieng dai bac. Khong che lap duoc tieng khoc than. Khong lau kho duoc nhung dong nuoc mat. Nhung ho van hat. Chinh la ho dang vo ve an ui trai tim cua ho, trai tim cua nhung nguoi cung mot the he. Nhung trai tim chua kip tre. Con rat non tre.

Mai den sau nay, rat nhieu nam sau nay, khi ho, nhung nguoi cua hon 30 nam truoc lai ngoi voi nhau, hat lai nhung bai tinh ca cu, ho moi chot nhan thuc duoc rang trai tim cua ho da tan nat tu bao gio. Ho ngoi voi nhau trong mot can nha am cung. O day, dai bac da im tieng chang? Khong. No van con ren vang trong tan cung day sau ky niem hoa lan tieng khoc than hon oan cua ca mot the he da ta toi den chang con nhan ra ai. Cung mot buoi chieu. Thoi diem cung van la buoi chieu. Bao gio buoi chieu cung la khoang thoi gian de dep de de gap nhau. Tieng hat duoc cat len trong khong gian dang nhat nhoa. That tha hon, buon ba hon. Ho gap lai nhau de biet rang day khong phai la mot giac mo. Rang tieng hat cung nhu nguoi hat deu la that. Khong gi co the that hon. That nhu noi chet vay.

....Hon 30 nam khong con cung nhau ngoi hat ca. 25 nam xa lia co quan. Bao nhieu cay dang be dau khong khien long toi phai mo nhung dau an tot dep da de lai manh dat nhieu bat hanh kho dau. Que huong thi bao gio cung the. Nhung doi nguoi, nhung con duong, nhung goc pho, nhung dong song, nhung khuon mat, nhung nu cuoi, nhung anh mat...tat ca duong nhu da bien dang. Dieu con lai, phai chang la nhung uoc mo dau do trong trai tim moi nguoi. Anh gay hon xua, tuong nhu chang con co the gay hon nua. Anh tram lang nhu tuong da. Anh mat xa vang. Nu cuoi vu vo khien toi dau long. Sao anh khong khoc di. Nuoc mat co khi thay duoc cho bao nhieu dieu muon noi...Van nhung nguoi em gai xua, nay da thanh thieu phu, o quanh anh. Khong con phai la nhung phut xum vay sung suong hanh phuc don so. Chang co gi, chang co ai lap day noi don le trong anh. Oi, lam sao tra lai cho anh, cho toi, cho chung toi nhung thang ngay da mat...Nguoi quen biet cu lan luot vang xa va se chang con bao lau nua, toi cung se rong choi mot noi nao do. Se chang con gi. Se chang con ai tung ngay, ngoi thuong tiec. Ky niem se tan phai, mat hut. Nhu chua bao gio xay ra, nhu mot dieu khong co that. Nhu huyen thoai...Mot ngay nao, anh bao toi...Huyen thoai la dieu khong co that...

Ngay do... ngay do chung toi con tre va rat gan bo. Co ai trong chung toi nghi rang co mot ngay nao do lai phai thuong nho nhau tung phut giay. Tuy vay, bang cach nao do, chung toi van o trong tri tuong cua moi nguoi, nhu ngay dau ngoi voi nhau, vao doi nhau bang nhung ban tinh ca. Hon xa roi, nguoi ta con co the song duoc khong. Trai tim ngung dap roi, nguoi ta co the nao khong chet? Chung toi da den voi nhau mot lan. Chi mot lan nhung xin du cho mot doi....

Khanh Ly. (Trich Tap Chi Van Nghe So 1.2000).

(in reply to mtm)
Post #: 6
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/4/2007 12:27:35 PM   
mtm

 

Posts: 668
Joined: 6/1/2006
From: Albania
Status: offline
Khánh Ly: 'Mối quan hệ giữa tôi và anh Sơn rất thánh thiện'
"Trịnh Công Sơn và tôi có một mối liên hệ cao hơn, đẹp đẽ, thánh thiện hơn là những tình cảm đời thường. Có thể có những giây phút anh Sơn không nhớ đến tôi, nhưng riêng tôi lúc nào cũng nhớ đến anh. Bởi anh là một nửa đời sống của tôi", ca sĩ Khánh Ly tâm sự.
- Chị là một trong số những người ở hải ngoại biết được tin nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời sớm nhất. Cảm giác của chị khi được tin ấy ra sao?
- Tôi không biết là trong trường hợp những người khác, cảm giác của họ khi nhận được tin một người thân vừa đi xa như thế nào. Nhưng lúc đó thì tôi như một người bị đông đá. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng và ngồi sững trên ghế cho đến khi nghe tiếng chồng tôi khóc. Lúc đó tôi mới tỉnh lại, tôi nói với nhà tôi: "Anh Sơn đi rồi!".
Sau đó, tôi được nói chuyện với anh Thích, em rể của anh Sơn, cũng ở thành phố này, để xác nhận tin đó là đúng hay chỉ là tin đồn. Tôi được xác nhận là đúng và chính anh Thích lúc đó cũng gần như rơi vào tình trạng như tôi. Có lẽ tôi là người đầu tiên liên lạc với anh Thích.
- Chị đã phải vào bệnh viện cấp cứu sau khi nghe tin đó. Vì sao vậy?
- Tôi ngã từ trên ghế xuống. Tôi cảm thấy tôi không thở được nữa, đó là sau khi đã liên lạc về Sài Gòn. Nhà tôi đưa tôi đi cấp cứu, nhưng nằm đến chiều thì tôi đòi về vì muốn ở nhà chờ tin ở quê nhà báo sang.
Lâu lắm rồi tôi mới có thể tin rằng, sự ra đi của anh Sơn là chuyện có thật. Cái mất mát, đau buồn thường thâm nhập vào tôi rất chậm, nhưng càng ngày tôi càng nhận thức được nỗi đau, nỗi khổ của mình là sự thật. Nó không phải là giấc mơ nữa.





Ca sĩ Khánh Ly. Ảnh: khanhly.
- Cảm giác sau đó của chị thế nào?
- Tôi nghĩ là Trịnh Công Sơn đi xa đâu đó một vài giờ đồng hồ, một vài ngày như anh thường đi ra quán nghệ sĩ mỗi buổi sáng để gặp bạn bè. Dẫu rằng anh chỉ ra đó ngồi uống một ly trà rồi đi bộ về nhà.
Bây giờ tôi vẫn còn cái cảm giác là một lát nữa đây có thể anh sẽ trở về. Tại thành phố này, năm 1992 tôi được gặp anh. Cũng trong căn phòng này, chúng tôi đã quây quần với các em, các cháu, các bạn của anh.
Chúng tôi đã ngồi đây rất hạnh phúc trong khoảng mấy tháng trời. Và cũng có lúc anh đi ra ngoài quán cà phê ngồi để nhìn những người khách lạ đi qua lại. Bây giờ tôi cũng nghĩ rằng không có mặt anh ở đây chắc là anh đang còn ở một quán cà phê nào đó và sẽ trở về kịp bữa cơm tối nay.
- Chị đã gặp anh Sơn lần nào sau năm 1975?
- Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Công Sơn sau năm 1975 là vào năm 1988 tại Paris. Đến năm 1992 thì tại đây - Canada. Đến năm 1997, tôi về nước và tháng 5/2000, tôi về với phái đoàn Nhật để hát trong cuốn phim nói về một ký giả Nhật đã chết ở Việt Nam. Đoàn Nhật nói, khi tìm được xác người ký giả, trong túi anh ta vẫn còn một cuốn cassette nhạc Trịnh Công Sơn do tôi hát.
Trong suốt thời gian đó, sau những giờ làm việc với phái đoàn Nhật, tôi dành hết thì giờ nói chuyện với anh Sơn, ngồi với anh và một số bạn bè như Lan Ngọc, Hồng Vân, anh Nguyễn Ánh 9, anh Nguyễn Ngọc Thạch, thoáng gặp Cẩm Vân một lần. Đồng thời tôi cũng được gặp Bảo Phúc, chính Bảo Phúc tập nhạc cho tôi tại nhà của anh Sơn. Khi ấy, anh Sơn đã chỉ cho tôi hát bài Đồng dao 2000Tiến thoái lưỡng nan.
Tôi mơ ước không thức dậy nữa sau giấc ngủ
- Vậy lần cuối cùng chị gặp Trịnh Công Sơn là khi nào?
- Lần gặp đó cũng là lần cuối. Thật ra sau Tết nghe tin anh nhập viện, tôi có dự định về thăm anh. Nhưng rồi chính tôi không được khỏe nên đành hoãn lại. Đến khi tôi nghe anh Thích và chị Tâm từ Việt Nam về cho biết tình hình sức khoẻ anh Sơn đã khá, tôi cũng mừng và nghĩ rằng mình có thể thu xếp từ giờ đến cuối năm về thăm anh. Nhưng không ngờ chỉ mấy ngày sau, tôi được tin anh nhập viện.
- Có lần chị nói giữa chị và anh Sơn có một sự liên hệ lạ lùng. Sự liên hệ ấy là gì?
- Mối quan hệ giữa Trịnh Công Sơn với tôi kéo dài thời gian quá lâu, một sự gắn bó như định mệnh. Trịnh Công Sơn có thể có những giây phút không nhớ đến tôi, nhưng riêng tôi lúc nào cũng nhớ đến anh. Bởi như tôi đã nói, anh là một nửa đời sống của tôi. Và ngay khi nói những lời này, thực sự tôi không biết mình còn hát nổi nữa hay không. Điều mà tôi mơ ước nhất bây giờ là có thể tan biến khỏi cuộc đời này, hoặc tôi sẽ không thức dậy nữa sau một giấc ngủ. Như thế có lẽ tốt cho tôi hơn. Còn kỷ niệm, tôi xin phép được giữ riêng.
- Như chị nói Trịnh Công Sơn là nửa đời sống của chị, vậy đó là sự liên hệ về mặt tình cảm hay văn nghệ thuần tuý hoặc một liên hệ nào khác?
- Trịnh Công Sơn và tôi có một mối liên hệ cao hơn, đẹp đẽ, thánh thiện hơn là những tình cảm đời thường. Và vì tôi được gần anh Sơn nhiều nên tôi được anh cắt nghĩa rõ ràng những nhạc phẩm của anh. Tôi thấy rõ, hiểu rõ được con người anh cũng giống như tác phẩm của anh vậy. Vì thế theo cảm nhận của tôi, mối liên hệ tình cảm đó phải vượt lên trên tất cả những tình cảm đời thường. Bởi ở Trịnh Công Sơn, điều vĩ đại nhất, hơn cả những tác phẩm của anh, là nhân cách, nhân phẩm.
Anh là nhạc sĩ duy nhất sống trong đời sống này có tấm lòng không thù hận. Và phải hiểu những tác phẩm của anh mới có thể nói và yêu thương anh. Nếu không hiểu tác phẩm, thì tất cả điều nói về anh có thể sai, không đúng sự thật. Tôi không dám nói nhiều, nhưng tôi hy vọng trong cuốn sách sắp in tới đây của tôi sẽ kể lại rất thật thà tất cả mọi chuyện từ khởi đầu cho tới kết thúc về quan hệ tình cảm giữa anh Sơn và tôi. Còn hiện tại, tôi muốn được giữ riêng một số kỷ niệm rất riêng tư giữa hai người.
- Là người hiểu rõ những tác phẩm Trịnh Công Sơn, cũng là người đã trình bày rất nhiều nhạc phẩm của Trịnh. Vậy chị yêu thích nhạc phẩm nào nhất?
- Có nhiều người yêu những bản tình ca Trịnh Công Sơn. Tình ca ai viết cũng được, mỗi người viết theo cái cảm xúc của trái tim mình, nhưng trong những bản tình ca của Trịnh, ai cũng nhìn thấy mình ở trong đó, nhất là tôi. Tôi luôn luôn nhìn thấy tôi trong tất cả các bản tình ca của anh.





Trịnh Công Sơn và Khánh Ly. Ảnh: Gia Đình Xã Hội.
Nhiều khi chúng tôi chỉ nói với nhau bằng mắt
- Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã sáng tác những nhạc phẩm nào dành riêng cho chị?
- Anh Sơn nói với tôi cùng tất cả anh em, đó là bài Rơi lệ ru người. Còn những ca khúc khác thì bằng cách này hay cách khác, chúng tôi có cách nói với nhau không ai biết, đó là nói không thành tiếng mà chỉ bằng mắt thôi.
- Riêng về con người Trịnh Công Sơn, chị có nhận xét gì?
- Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ duy nhất chỉ sống cho người mà không sống cho mình. Cái anh quan tâm đến là gia đình, bạn bè, anh em, và trên hết là dân tộc, quê hương. Có nghĩa anh là người Việt Nam và anh yêu quê hương, yêu Tổ quốc.
Tôi nói với anh ấy rằng anh ở lại Việt Nam là điều đúng. Và anh đã ở lại, đã sống những tháng ngày sau năm 1975 bằng cả tấm lòng. Chính những điều đó khiến hình ảnh của anh lại càng trở nên vĩ đại, lớn lao hơn trong trái tim, suy nghĩ của tôi.
- Sau khi gặp Trịnh Công Sơn, nhạc sĩ đã giúp chị những gì để có được thành công, tên tuổi hôm nay?
- Nhờ anh, mọi người mới biết đến tôi, tôi mới được sự thương yêu, mới thành nhân và thành danh. Do đó, chẳng bao giờ tôi quên được lời anh dặn tôi phải ráng sống bằng tấm lòng, sống với mọi người bằng sự tử tế và làm những điều gì tốt đẹp nhất cho Việt Nam, quê hương mình.
- Chị đã luôn thực hành lời dặn này như thế nào?
- Dĩ nhiên là tôi luôn cố gắng trong khả năng. Tôi chưa bao giờ làm cho ai phải đau lòng và cũng chưa bao giờ phụ lòng tin của anh Sơn, cũng như anh Sơn không phụ lòng những người đã thương yêu anh ấy trong suốt mấy chục năm qua.
- Mọi người hay nói nếu không có Trịnh Công Sơn sẽ không có Khánh Ly. Chị nghĩ sao về nhận xét này?
- Tôi luôn luôn nói nếu không có Trịnh Công Sơn thì sẽ không có tôi. Không có anh ấy, có thể bây giờ tôi vẫn chỉ là cái bóng mờ nào đó, hoặc tôi sẽ có một đường đi chật hẹp hơn. Tôi luôn nghĩ mình may mắn đã có được sự giúp đỡ, an ủi, dạy bảo nâng đỡ của anh Sơn. Và tôi không bao giờ quên ơn nghĩa này. 
(Theo Gia Đình Xã Hội)

(in reply to tronglinh)
Post #: 7
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/10/2007 10:21:56 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline

CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
:::Khánh Ly:::
Chương 1
 
Đó là năm 1964, tôi và các con đang ở thành phố Dalat. Tôi vừa 18 tuổi, hai con, một gái, một trai. Ba mẹ con sống với nhau hồn nhiên như cây cỏ trong ngôi nhà hai từng rộng lớn vắng người, trên một ngôi đồi mà người ở đó gọi là đồi Miên – tên ông nội hai đứa nhỏ. Nhà không cổng ngõ, không hàng rào, đồi rộng thênh thang, từ hông nhà ngó xuống, là một thung lũng nhỏ xanh rì, nhìn mông ra xa thấp thoáng đâu đó mầu đỏ của ngói bên cạnh những vườn trồng rau quả xanh ngắt, tiệp với màu của lá cỏ. Nổi lên trên màu xanh mượt mà như tấm áo dạ hội bằng nhung, tôi có thể biết được đó là những vườn hoa.

Thuở đó, Dalat đẹp lắm. Người ta bảo Dalat đẹp bởi có 4 mùa giống như Hà Nội nên con gái Dalat tuy ít người xuất sắc nhưng ai nấy đều xinh xắn với nước da trắng hồng, mái tóc đen dày óng mượt. Tất cả đều vô tư, hồn nhiên và hiền lành. Các bà bán hàng trong chợ, dù là bán mắm cá, cũng mặc áo dài, bán đậu hủ rong cũng áo dài, bán ngô nướng lúc nửa khuya, bán mì Quảng, xôi gà cũng áo dài, hai má cứ ửng hồng lên bên cạnh bếp lửa.

Dalat có 4 mùa nhưng mùa nào cũng mát vào ban ngày, lạnh về đêm, chính thế, người ta mới thú vị khi cầm cái ngô nướng thoa mỡ hành còn nóng hổi, người ta mới cảm thấy cái nhẹ nhõm khi bước ra từ những phòng tắm nước nóng, xê xế rạp ciné Ngọc Hiệp. Bước qua bên kia đường, người ta có thể ghé vào tiệm cháo vịt, tiết canh vịt, gỏi vịt và ngay bên hông tiệm thịt vịt, cái quán mì Quảng nhỏ xíu, mái che là một vài tấm ván ép ghép với 4 cái ghế. Hai vợ chồng người bán mì Quảng tay thoăn thoắt đơm bún, chan nước hay dọn dẹp cái mặt bàn cũng chỉ là một tấm gỗ dài. Người bán vui cười nhìn khách xuýt xoa ăn trong cái nóng của bún, cái lạnh của con phố về khuya, vắng người.

Điều chắc chắn phải nói là người Dalat hiền. Hiền như nước mưa, nước suối. Hiền như cây trái tốt tươi. Hiền như hoa như gió. Như tiếng chuông reo bốn mùa. Hiền như bãi xe lam dăm ba chiếc im lìm nơi bến đậu. Hiền như những cơn mưa bất ngờ bay nghiêng qua thành phố, không hề làm rối chân khách bộ hành. Những con đường vắng lặng. Những ngôi biệt thự nằm xa nhau, không tường bao bộc, chỉ có hoa và hoa dưới những cây thông rải rác, tưởng như mọc vô tình không người săn sóc. Ấy thế mà trong cái vô tình gần như hoang dã ấy, luôn có những lúc rộ lên tiếng cười rộn ràng ngây thơ. Đời sống đẹp và đáng sống biết bao nhiêu.

Trước đó 2 năm, nói chính xác là vào tháng 11 năm 1962, khi tôi lên Dalat tìm sống, cùng đi trên chuyến xe đò Minh Trung với tôi, là chị Ngân Hà, một ca sĩ đẹp và được biết đến, không hiểu vì sao chị bỏ Sài Gòn ra đi. Lúc đó, người ta chưa nói đến chiến tranh. Sài Gòn đất rộng, người ít. Đời sống dễ dàng, người dân miền Nam chơn chất như ngọn lúa đồng bằng, cá tôm sông lạch, con đường Tự Do, sáng, trưa, chiều, tối chỉ khoảng trên một chục khách bộ hành, xích lô vài chiếc thông thả đạp như thi sĩ thơ thẩn tìm nàng thơ. Taxi cũng thỉnh thoảng ghé qua đỗ người xuống. Hình như Sài Gòn rất bằng lòng với nhịp sống thong thả, nhàn hạ. Thói quen của miền Nam trù phú đụng đâu cũng có cái ăn.

Tôi nhận lời lên hát cho Night Club ở Dalat với giá 2500 đồng một tháng, có cơm hai bữa và ngủ chung với các chị ở vũ trường, nếu không muốn về nhà. Kể ra thì không nhiều nhưng cũng chẳng hẹp gì lúc đó, lương Trung Úy cũng chỉ được như thế thôi. Ông bà nội của hai đứa nhỏ ở đó, tôi có cả nguyên một từng dưới rộng thênh thang. Hình như đây là kiểu nhà sàn lúc khởi thủy cất lên, nhưng rồi sẵn cột, xây thêm thành nhà hai tầng, chưa kể chung quanh đất trống, không trồng trọt gì ngoài mấy cây ổi, mấy giàn xu. Bên nội dường như chẳng ai để ý gì đến mấy mẹ con tôi ngoài chị Lê Quyên. Vài tháng sau, tiền lương được tăng, tôi tìm một người giữ con và ngày ngày nhảy xe lam, xe đò ra chợ Dalat.

Từ ngày di cư vào Nam, dẫu mới có 10 tuổi, tôi phải trông em, giặt quần áo, đi chợ rồi mới đi học. Mấy anh chị em chúng tôi sàn sàn tuổi nhau nhưng lại chẳng bao giờ có thì giờ hay có chuyện gì để chia sẻ với nhau. Nói tóm lại, tuổi thơ của tôi hoàn toàn mờ nhạt, không có gì đáng ghi nhớ trong sinh hoạt gia đình, ngoại trừ ông bố đêm nào cũng say rượu và bà mẹ hết ca cẩm chồng đến mắng chửi con. Dalat chính là khoảng trời tôi mơ ước, tưởng chừng như cuộc sống ngừng lại ở đó… Nhưng không. Cuộc đời tôi bắt đầu. Từ đó, ở đó.

Vũ trường Night Club dọn ra hôtel Du Parc, cạnh Nhà Thờ Chánh Toà, Bưu điện và đài phát thanh Dalat. Bà chủ vũ trường là một người Việt Hoa, có một đứa con lai không biết lai gì, khoảng 6, 7 tuổi. Bà mướn một căn phòng ngay bên kia đường cho các chị vũ nữ ở, có người nấu cơm. Tôi thường ngủ lại đây vì khuya chẳng có ai đưa tôi về tận Chi Lăng. Trong căn nhà nhỏ này, tuyệt không có bóng dáng một người đàn ông, thế nên tôi thích ngủ lại để sáng hôm sau đi chợ rồi mới về nhà, mang đồ ăn, bánh kẹo và chơi với con rồi chiều tối, lại đi xe lam đến Vũ Trường. Căn phố đó nằm cạnh quán café Myosotis, không biết bây giờ có còn không.

Night Club là Vũ Trường duy nhất ở Dalat. Với khí hậu lành lạnh về đêm là nơi giải trí lý tưởng của thành phố du lịch, vậy mà khách khứa cũng không có bao nhiêu. Lính Mỹ, cấp cố vấn, mới được vào thị xã chơi chứ những cậu học trò vừa mới hết Trung Học, rời gia đình đến một đất nước xa lạ, nên có vẻ sợ sệt. Người của thành phố, muốn đi, sợ gặp người quen, khó chối tội với vợ, thế nên ban nhạc đêm đêm cứ chơi những bản nhạc trữ tình, chúng tôi vẫn hát, các chị ngồi uống nước tán gẫu hoặc nhảy với nhau. Mỗi đêm vài ba bàn khách. Mọi người bình thản nhìn nhau, chờ ngày cuối tuần. Có những đêm Vũ Trường gần đóng cửa, một băng Không Quân áo bay đen khăn quàng cổ màu tím hoa cà, bất ngờ xuất hiện đứng thành một hàng dài nơi cửa. Nhà hàng không chạy lại đón khách. Chúng tôi không ai ngạc nhiên. Chuyện này xảy ra thường. Tôi lặng lẽ lên sân khấu, ban nhạc hiểu ý chơi bài “Gửi gió cho mây ngàn bay”. Tôi hát xong, những chiếc khăn quàng màu tím hoa cà lặng lẽ quay ra, đi vào đêm tối, nơi các anh từ đó bước ra. Không bao giờ hỏi nhưng tôi biết một phi vụ vừa hoàn tất.

Những đêm trời lạnh, mưa rất nhẹ, không gì thú vị hơn ngồi hát hay nghe một tình khúc Tiền Chiến. Những người lính Mỹ non trẻ kia đang miệt mài bước nhảy, cố quên đi nỗi buồn xa nhà, nỗi lo sợ súng đạn trên mảnh đất mà họ không bao giờ hiểu được vì sao họ đến đây. Họ lại càng không hiểu ý nghĩa của khúc hát kia. Chỉ biết trong đêm lạnh, khúc hát buồn, tiếng hát còn non trẻ với những ước mơ chưa thành hình và nỗi lòng khắc khoải của kẻ xa nhà quấn quít lấy nhau ấm áp chia sẻ đến không ngờ. Nhiều năm sau, nếu những người lính ấy còn sống mà trở về, chắc chẳng bao giờ họ nghĩ đến cái vũ trường xưa, nơi thành phố có những cơn mưa bất ngờ nghiêng nghiêng bay trên con phố vắng người vào những đêm gió lạnh. Cũng có thể họ đã không bao giờ trở về để mà nhớ.

Tôi không sống với gia đình nhiều. Tôi không có bạn gái. Bạn của anh tôi cũng là bạn của tôi. Chúng tôi gọi nhau bằng …chú và xưng tôi, không có anh em gì cả. Có lẽ thế, tính tôi không hề có chút dịu dàng nào cho đến khi có con và chỉ dành cho con. Có lẽ thế, tôi dễ sống chung với các chị vũ nữ mà tôi thật sự quý mến như một gia đình. Các tay …anh hùng hảo hán ở Sàigòn, Dalat hình như cũng rất quý tôi, đứa em gái lạc loài, lờ khờ trong thế giới muôn mặt về đêm. Chẳng ai hỏi tôi từ đâu đến, con cái nhà ai. Tôi cũng không tò mò về cuộc sống của các chị vũ nữ.

Thời bấy giờ, giới vũ nữ là giới làm rất nhiều tiền và rất nhiều người có học. Họ chỉ trở thành vũ nữ để giúp gia đình trong khoảng thì giờ rỗi rảnh. Công việc của các chị ấy là nhảy với khách hàng, những người đi Vũ Trường một mình, những người mới biết khiêu vũ. Thời 60, khiêu vũ là một nghệ thuật. Mọi người nhẩy lấy đẹp, nhẩy biểu diễn. Khiêu vũ là một nghệ thuật, không hề có ý đen tối, lợi dụng. Khách đến Vũ Trường và vũ nữ đối xử với nhau lịch sự. Có những chị nổi tiếng chỉ vì nhẩy giỏi, nhẩy đẹp. Các chị không đi đêm với khách, tôi biết vì tôi ở cùng các chị một nhà.

Vũ Trường đóng cửa, ai muốn đi ăn đêm thì thường chạy tới tiệm xôi gà trước mặt khách sạn Thủy Tiên, sau lưng tiệm bánh mỳ Xương Ký đầu con dốc Hàm Nghi. Chủ quán là cặp vợ chồng trẻ, con ông bà Bắc Hương cơm tám, giò chả nằm gần café Tùng – ông bà chủ quán xôi này hiện đang ở Porland, Oregon - nhiều đêm, vừa thấy mặt tôi, cô vợ da trắng, má hồng cười như hoa nở, hét toáng lên… Đùi Khánh Ly… Phao câu Khánh Ly… câu rao ngắn gọn làm ai cũng quay lại nhìn tôi cười. Và tôi không hề cảm thấy ngượng ngùng, sà ngay vào hàng cầm chiếc đùi gà, miếng phao câu béo ngậy, đĩa xôi trắng dẽo thơm phức mỡ hành. Ở một thành phố nhỏ như Dalat, ai cũng biết mặt nhau.

Cùng đi ăn với chúng tôi là một số các …anh hùng có tên tuổi. Những cái tên ngộ nghĩnh đôi khi do thành tích mà có. Các bạn ấy còn trẻ, có người trạc tuổi tôi, có người lớn hơn nhưng ai cũng làm mặt nghiêm, lạnh lùng ít nói. Họ làm ra vậy giữa chốn đông người, thật ra, họ dễ thương, sống có tình nghĩa. Họ có bổn phận bảo vệ nhà hàng, các chị vũ nữ, ca nhạc sĩ. Mấy ông say xỉn quậy phá, gây gỗ, họ là người giải quyết, giảng hoà hoặc mời các ông đi về chứ không bao giờ họ gây chuyện rắc rối cho nhà hàng. Giới giang hồ, các chị vũ nữ và ca nhạc sĩ vì thế mà gần nhau, thương nhau và luôn bênh vực cho nhau. Thời đó, dưới mắt tôi, họ là những người hùng. Cách sống của giới này ảnh hưởng đến lối sống và cách suy nghĩ của tôi không ít.

Tôi hát chưa ra gì nhưng lại được nhiều người thương thế nên cuộc sống mấy mẹ con coi bộ cũng đỡ khổ. Tôi mua quần áo đẹp nhất Dalat cho con tôi ở tiệm Au Printemps. Tôi sục vào lầu trên của chợ Hoà Bình, nơi bán quần áo cũ của Mỹ - hàng viện trợ - tìm mua áo da. váy len. giầy bốt. Diện vào, ai dám nói là quần áo cũ. Tôi thường tới quán café nơi Bích Ly, chị cả của ban CBC ngồi giữ két, nói dóc. Bích Ly và tôi hình như bằng tuổi nhau hoặc Ly kém tôi một tuổi gì đó. Hai đứa cùng tên Ly, cùng đen đen như nhau, giọng cũng khào khào giống nhau nên bắt chuyện gớm lắm… Giờ gặp lại trên xứ Mỹ, hai đứa vẫn tưởng như đang ngồi trong quán café ở Dalat.

Thời đó, tôi mới 18 tuổi, còn ham ăn, ham chơi. Chẳng có gì thú vị cho bằng quăng giày dép, chân không, đi, chạy, nhẩy khắp Đồi Cù, xuống Toà Tổng Giám mục, men theo con đường Tình Yêu dẫn lên Toà Tỉnh rồi lại lên Đồi Cù nằm khểnh dưới gốc thông hoặc thẳng tay chân trên bãi cỏ thênh thang nhìn ngắm mây trời. Không nhớ đến ai cũng không cần biết mình là ai, ngày mai sẽ ra sao. Không nhớ ai thật, không cả yêu đương. Không hề nghĩ đến gia đình và Saigon. Tôi thương các con song thường tự hỏi vì sao tôi có chúng trong khi tôi chẳng có một chuẩn bị nào, chưa hề có một khái niệm về gia đình. Những lúc lang thang trên Đồi Cù, cùng các bạn gái đắm chìm dưới suối Liên Khương, tôi ước ao trở lại tuổi 14, 15. Có lẽ, tôi sẽ bắt đầu cuộc đời của tôi một cách khác.

40 năm trước, đó là ý nghĩ của một thiếu phụ tuổi 18, nằm ngủ quên dưới gốc thông già. Buổi trưa nắng vàng chan hoà trên cỏ lá, tiếng thông reo ngân dài, bất tận như một lời ru buồn. Lời ru âm thầm đi vào giấc ngủ và ở lại đó. Lời ru buồn. Rất buồn…



(in reply to mtm)
Post #: 8
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/10/2007 10:23:22 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
:::Khánh Ly:::
Chương 2
 
Ngày di cư tôi, tôi mới 9, 10 tuổi.Chưa kịp làm quen với Sài Gòn, còn đang lạ lùng với cách nói cười rộn ràng rất Nam kỳ, còn thích thú xé tờ giấy một đồng làm hai, gọi là 5 cắc đủ mua một ly đá nhận xi-rô, đã theo gia đình lên Dalat. Đó là năm 1956. Bố tôi – tức dượng nếu gọi theo tiếng miền Nam, tôi gọi dượng bằng bố theo lời mẹ tôi dặn – làm việc ở Ty cảnh sát Dalat. Gia đình tôi ở một biệt thự khu Chi Lăng. Căn nhà nằm lưng chừng con dốc ngắn và tất cả đều xây một kiểu giống nhau. Tôi chưa bao giờ đi hết con dốc đó để biết còn gì phía sau vì tôi bắt đầu đi học.

Trường tiểu học Phan Chu Trinh nằm ngay một ngã tư.Trước mặt nó là khu đất trống có con đường nhỏ dẫn vào đồi Bà Miên, nơi mà ít năm sau này, lại chính là nơi mẹ con tôi ở. Con đường đó cũng đưa vào trường Đại Học Quân Sự và khoảng đất trống trước mặt trường Phan Chu Trinh năm nào nay đã xây đầy những biệt thự của các ông Tướng. Căn đầu tiên là nhà của tướng Thái Quang Hoàng, cách 2 căn là tướng Đỗ Cao Trí. Tôi vào học lớp một vì chuyển qua chương trình Việt, nên chẳng hiểu gì cả, thậm chí không biết đọc tiếng Việt, trong khi chị tôi, chị Lệ Yến, lại được bố mẹ tôi cho học tại trường Domaine de Marie, chương trình Pháp-Việt.

Từ nhà đến trường không xa lắm mà cũng không gần. Tôi đi bộ lúc đi và cả lúc về. Bấy giờ, ngoài Ngọc Anh, tôi biết mình có thêm 3 đứa em nữa. Duyên Hải, Tố Loan, Tố Uyên. Sau giờ đi học, tôi làm những gì mẹ tôi bảo làm nhưng thường trốn nhà ra hồ Chi Lăng chơi. Chân không mang giày dép, thơ thẩn đi quanh tụt xuống ven hồ mò ốc hoặc lượm …cứt để chơi – tôi tưởng đó là thuốc tể như của bà nội. Ở đó có một biệt thự to lắm. Người ta bảo nguyên khu Chi Lăng này, ngày xưa dành cho người Pháp, và các căn biệt thự của chúng tôi cũng vậy! Cái Hotel Chi Lăng với cái giếng nước giả xây trước mặt cũng là nơi người Pháp thường đến nghỉ hè. Thời đó chưa có tên Chi Lăng mà là Saint Benoit. Mãi sau này vẫn còn những người gọi thế.

Tan học tôi thường không đi theo đường chính mà chui qua những bụi cây, những hàng thông, những khóm lay-ơn đủ màu mọc khắp mọi nơi nhưng không bao giờ tôi bẻ hoa, chỉ tìm loài dây leo để đem về chơi nhảy dây. Bố mẹ tôi ít khi nhìn thấy tôi, ông bà gần như không để ý, không hỏi đến nếu không có gì để sai bảo, dặn dò. Tôi lại cảm thấy khoái hơn dù đôi lúc cũng tủi thân khi không được mẹ ngó ngàng.

Ngoài con đường từ nhà đến trường và ngược lại, ngoài khung cảnh yên tĩnh của hồ Chi Lăng, tôi chui xuống cái rảnh nước chảy quanh nhà, đắp đất trồng bắp cải từ những cuống cải già bị cắt bỏ, có chút xíu mầm, mà tôi tưởng là sẽ sống được. Tôi có thể lang thang trong những khoảng đất trồng đầy cỏ dại để tìm hái trái mâm xôi, bứt dây rừng, xuống hồ Chi Lăng vọc nước, bắt ốc, hoặc ngồi dưới cái rảnh nước ấy cả ngày, nếu không có ai tìm.

Qua đến năm 1957, gia đình tôi phải chuyển về Saigon. Hơn một năm ở Dalat, có một vài điều đã khắc sâu vào tâm trí non nớt của tôi và không bao giờ tôi quên. Nó là những vết cháy dẫu đến ngàn năm vẫn còn hằn dấu…. Trước ngày di cư, Hà-nội mở một Hội Chợ, ở đâu thì tôi không nhớ nhưng có lẽ do người Pháp tổ chức sau khi hội nghị Gienève được ký kết. Tôi đi hội chợ với một thằng nhỏ ở cùng đường, tên nó tôi còn nhớ, nó là thằng Đồng. Hội Chợ thì thường có nhiều trò chơi, vậy mà tôi chỉ nhớ là có một gian hàng nhỏ có dựng sân khấu cho mọi người thi hát, tôi đã leo lên và hát bài “Thơ Ngây”…. Khi ấy em còn thơ ngây, đôi mắt chưa vướng lệ sầu …, rồi leo xuống lủi mất tiêu. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi cất tiếng hát. Lúc còn học nội trú St Marie, tôi cũng được lên sân khấu, chỉ đội lốt làm con thỏ mà thôi, nhưng trước đó, trước đó gần chục năm…

….Tôi sinh ra vào một buổi chiều ngày 6 tháng 3 năm 1945 tại nhà thương Bạch Mai. Ba ngày sau đảo chính Nhật, dân Hà-nội sơ tán về các vùng xa thành phố, bố mẹ tôi cũng mang chị em tôi chạy ra khỏi Hà-nội.Mới có 3 ngày, tôi làm sao biết được những gì đã xảy ra nhưng khi hơn 1 tuổi, tôi đã nhận biết và nhớ cho đến ngày hôm nay và một vài sự việc mà lúc nào tôi cũng tưởng như còn rất mới… Hai chị em chúng tôi được gánh đi, mỗi đứa ngồi một cái thúng, chị Yến được chú Tích cõng. Cùng vài người nữa, cả nhà tôi cứ xuyên rừng, lội sông, lội suối, trèo đồi, trèo núi mà đi. Một ngày trên đường đi gặp ngôi chùa hoang, mẹ tôi đặt tôi nằm trên cái bệ cao và kết quả là tôi ngã xuống giập cằm vào cái bệ xi-măng. Vết thương sâu lắm, ăn cơm lòi cả cơm ra ngoài. Bố tôi lấy vải trắng băng lại và buộc trên đầu. Vết sẹo khá dài vẫn còn đây. Bố tôi đã làm dữ vì với ông, tôi là…hòn ngọc đen yêu quý của ông.

Cả nhà tôi cứ đi mãi như thế, càng ngày càng xa Hà-nội. Chỉ thấy rừng và rừng. Đoàn người đi cùng với gia đình tôi thưa dần, chẳng biết họ đi đâu. Một lần qua sông trên một cái mảng ghép bằng các thanh tre, lúc chuyển đám trẻ con xuống, tôi là đứa bị rớt xuống sông, chắc không phải là sông vì tôi còn nhớ nước ở đó có màu như đen, đen một cách kỳ cục lắm chứ không phải là xanh thẫm khiến mình tưởng là đen. Bố tôi nhảy xuống vớt tôi lên và khi qua tới bờ bên kia mới biết được cái người chèo mảnh đó chuyên giết người lấy tiền vì anh ta biết là dân Hà-nội sơ tán, ít nhiều gì cũng có tiền hay vàng. Qua suối cũng khổ, bố tôi phải cột dây thừng ngang bụng, mọi người ở lại giữ đầu mối dây, bố tôi lội qua con suối rộng, nước đổ từ trên cao tung toé dữ dằn, sùng sục giữa những tảng đá đầy rên trơn trợt. Qua tới bờ bên kia, bố tôi tìm cây cột dây rồi lại lội ngược trở qua. Người lớn buộc trẻ con trên lưng và cứ nắm sợi dây ấy lần từng bước. Tôi là người được bố cột trên lưng.

Có những ngày qua khỏi cánh rừng lại thấy làng mạc ruộng vườn. Trời thì rét. Bố tôi ủ tôi trong chiếc áo Trấn Thủ dầy cộm vào những trại gà, tìm những cái trứng mới đẻ còn ấm, bố chọc 2 đầu trứng cho tôi húp sống. Có những chiều bố công kênh tôi trên vai đi giữa những ruộng lúa xanh rì, ghé vào quán lá, mua cho tôi cái kẹo bột nhỏ xíu, tôi cứ ở trên lưng, trên vai ông và bố tôi vừa đi vừa nói …bố đánh ton – ton đánh bố …Hết trại gà, hết nhà cửa ruộng vườn, gia đình tôi lại xuyên rừng mà đi. Tôi nhớ có một đêm, trời tối lắm, chẳng ai nhìn thấy ai, tất cả nằm mọp ở một cửa rừng ngong ngóng nhìn vào đêm tối… lâu lắm, lâu lắm…bỗng có ánh đèn loé lên ở xa chớp tắt 2,3 lần, thế là bố tôi lại ôm tôi lao theo hướng ánh sáng đó. Tất cả mọi người đều chạy, ngậm tăm mà chạy… Sau này, mẹ tôi bảo để tránh Tây và tránh cả Cộng sản nữa, vì gặp phe nào lúc đó, mình cũng chết.

Từ lúc chạy khỏi Hà-nộ, tôi mới có 3 ngày tuổi.Tôi lớn lên dần trong rừng sâu, ăn khoai sắn độn cơm vì chỉ bố tôi là được ăn cơm trắng. Tôi lớn lên trên lưng, trên vai, trên chiếc áo Trấn Thủ của ông và quan trọng hơn cả là trong tiếng đàn, tiếng hát của ông. Tôi không còn nhớ ông hát hay ra sao nhưng chắc chắn là không dở và tiếng đàn của ông, tiếng đàn măng-đô-lin cùng với tiếng hát…Trên đồi xanh, chiều đã xuống dần. Mặt trời lấp ló sau đồi chiều vàng… đã đi vào trái tim non nớt của tôi và ở lại đó vĩnh viễn. Chắc chắn ông cũng không thể ngờ rằng, những ca khúc ông hát cho đứa con gái xấu xí của ông ngày đó, lại có lúc mở ra cánh cửa định mệnh gần như dành sẵn cho nó, đứa con chịu nhiều thiệt thòi nhất trong gia đình, chắc chắn bố tôi cũng không hề nghĩ rằng, những ca khúc buồn bã ấy sẽ ảnh hưởng như thế nào trên cuộc đời của tôi. Bố tôi lại càng không bao giờ nghĩ đến cái lúc ông nằm xuống và ra đi trong cơn điên loạn, không một người thân bên cạnh, trong trại tù Lý Ba Sơ, giữa rừng thiêng nước độc. Những câu nói cuối cùng trong cơn điên loạn vẫn cứ là lời ông dành cho vợ con mà tôi là đứa con ông thương nhất.

… Từ chương trình Pháp tôi được học 5 năm tại Hà-nội, nay chuyển qua chương trình Việt, tôi chẳng hiểu gì. Kể ra thì vô lý vì tôi học lại từ đầu nghĩa là từ lớp Năm, có gì khó khăn, mà không thể hiểu được, nhưng rõ ràng là, chữ nghĩa không hề chui vào đầu tôi ngoài môn học thuộc lòng. Tôi nhớ ngôi trường cũ đẹp thênh thang, cái sân chân vuông vứa có một cây xoài khá lớn ở một góc. Tôi nhớ cái buồng ngủ như trại lính với 3 dãy giường giống hệt nhau. Mỗi chân giường là một cái ghế trên đó để sẵn chiếc váy xanh nước biển đậm, áo sơ-mi trắng bóng có dây cài ngang và đôi vớ trắng. Màn trắng, chăn gối, niệm trắng. Đêm đến các sơ Pháp bỏ tóc dài quá lưng, tay cầm tràng hạt vừa đi vừa kiểm soát, vừa đọc kinh. Lạy Chúa, trong đời tôi, tôi chưa thấy hình ảnh nào đẹp như thế.

4 giờ rưỡi sáng, những mái tóc dài đã biến mất dưới cái lúp trắng. Bà đứng đầu phòng vỗ tay đánh thức chúng tôi. Chỉ 15 phút làm vệ sinh thôi, chúng tôi dù còn tiếc giấc ngủ cũng chẳng thể làm sao hơn, nhỏm dậy làm giường rất nhanh rồi túa nhau vào phòng tắm. Mỗi đứa có riêng đồ vệ sinh cá nhân. Một chậu rửa mặt men trắng, khăn mặt, bàn chải đánh răng, cốc. Tất cả một cỡ và giống nhau như quần áo, vớ giầy. Sau 15 phút, chúng tôi lại túa xuống lầu như một bầy vịt con. 2 chiếc bàn dài đầy mũ nồi đủ màu sắc, mạnh đứa nào chụp được cái nào thì chụp, đội lên đầu rồi tất cả theo nhau vào nhà nguyện của trường dự lễ sớm nhất của ngày. Đó là lễ Misa. Lễ xong, chúng tôi qua phòng ăn sáng, rồi bắt đầu một ngày học. Tôi không có gì xuất sắc nhưng cũng như những đứa trẻ lớp một bình thường bắt đầu bằng a, b, c nhưng chúng tôi được dạy tổ tiên chúng tôi là người Gaulois. Tôi cũng tin như thế. Tôi và chị Yến được mẹ tôi cho học piano. Khốn nạn cho tôi, sao ngày ấy tôi ngu và nhát thế hay tại các thiên thần của tôi đánh dữ quá, mười đầu móng tay bé bỏng của tôi mà mấy bà sơ chẳng thương xót gì, cứ roi mây mà quất. Thế là con bé sợ quá… xin mẹ cho thôi… Thật chưa có cái ngu nào giống cái ngu nào. Cả hai chị em cùng thôi. Chúng tôi được dạy cách ăn, cách ngồi ăn. Được dạy cách đi với cuốn sách dày cợm trên đầu… Nghĩa là đủ cả để sẵn sàng trở thành đầm con.

Tôi nhớ thương sâu đậm những năm tháng ngắn ngủi bởi với tôi đó là một trong vài khoảng đời đẹp, hạnh phúc và đau buồn nhất … Nỗi nhớ mong hình dáng to lớn, xinh đẹp của mẹ mỗi chiều thứ sáu đến mỏi mòn tuyệt vọng. Nước mắt vòng quanh, tôi tủi thân lấp ló, thèm thuồng nhìn các bạn hớn hở tung tăng theo chân bố mẹ rời trường. Cả một ngôi trường to lớn bỗng trở nên vắng lặng. Sự im lặng khiến tôi cảm thấy ngôi trường dường như lớn lên gấp trăm lần và những tiếng đọc kinh rầm rì của các sơ thường ngày rất nhỏ như tiếng mẹ ru con, chiều thứ sáu cũng như cao hơn, vang vọng trầm bổng trong không gian, như muốn sưởi ấm những trái tim non nớt cô đơn, ngăn những dòng nước mắt tủi thân đừng rơi xuống quá sớm.

Mẹ tôi phải làm việc ở xa để kiếm tiền nuôi mấy chị em tôi - Ngọc Anh mới được sinh ra vài tháng sau khi mẹ nghe lời bố mang chúng tôi từ biên giới Trung Hoa trở về Hà-nội tìm người bảo lãnh bởi lúc đó, Pháp đã nắm chính quyền. Cộng sản cũng thành lập Đảng - Bố tôi không muốn theo Cộng sản nhưng đã từng chống Pháp, giờ khó an toàn nếu không có người quen biết bảo đảm - Mẹ được bố tôi – bây giờ - giúp đỡ công việc buôn bán và vì thế khi chúng tôi đến tuổi đi học, mẹ gởi hai chị em tôi vào nội trú, còn anh tôi ở với bà nội. nhà 106 Hàng Bông…., tiền học hai chị em tôi gần 50 ngàn mỗi năm là một số tiền không phải nhỏ, không phải ai cũng có và cũng dám làm. Giờ nghĩ lại, tôi thương sự hy sinh của mẹ, tôi hiểu vì sao có những chuyện khiến tôi đau lòng xảy ra. Tôi hiểu. Tôi hối hận vì có những lúc… không phải với mẹ dẫu lòng tôi vẫn buồn đau vì sự mất mát tình yêu của người cha là điều không thể thay thế được – không ai có thể làm được điều đó nhất là với tôi.

Mê hát do thừa hưởng dòng máu văn nghệ của cha nên khi nghe Saigon tổ chức cuộc tuyển lựa ca sĩ nhi đồng, tôi không thể gạt bỏ ý nghĩ liều lĩnh của một đứa bé gái mới trên 10 tuổi. Tôi chỉ nói điều này với anh vì anh Sơn cũng thích hát, thích vẽ. Anh hứa sẽ không cho bố mẹ biết nhưng cả hai chúng tôi đều biết rõ, biết rõ hậu quả của sự việc vì không thể nào bố mẹ tôi không biết đến sự vắng mặt của tôi. Mẹ tôi vốn là em út trong một gia đình có 3 chị em gái. Khi di cư, bác Tư tôi ở lại với bà ngoại. Gia đình bác Tuất tôi ở Saigon mà bác gái lại rất thương tôi. Bác Tư ở lại Hà-nội có anh Hùng, anh Tín sau này còn có thêm anh chị nào thì tôi không biết, nghe nói hai anh tôi đều đã đi học và tốt nghiệp ở nước ngoài. Cả hai anh có vào Saigon tìm gia đình tôi một lần rồi thôi, không liên lạc gì cho đến bây giờ. Mẹ tôi đã tiếp đãi các anh theo đúng tinh thần Quốc-Cộng. Điều đó có lẽ khiến hai anh buồn lòng. Không có lần thứ hai. Tôi trách mẹ vì dù Quốc hay Cộng cũng không thể cắt đứt tình máu mủ ruột thịt và chẳng hiểu vì sao, ngay cả chị Yến tôi dù ở lại, dù đã đi Hà-nội chơi mấy lần, cũng không tìm thăm lại các anh em của mình và mộ của ông bà ngoại.

Nhưng năm đó thì gia đình bác Tuất ở Saigon.Các chị Tuyết, Kim, Oanh, Nghiệp, anh Bảo, anh Toàn đều hát hay và vì bác Tuất trai sử dụng kèn Clarinette từ trước di cư. Tôi tin bác sẽ cho tôi ở vài ngày và che chở cho tôi. Thế là tôi quyết định ra đi. Mượn quần soọc, áo sơ-mi của anh, tôi tới bến xe hàng chuyên chở rau xin quá giang. Đêm đó, tôi nằm sau xe tải ôm đám bắp cải ngủ cho tới khi xe tới Saigon. Ông tài xế già tốt bụng còn dặn nếu muốn trở lại, cứ tới bến tìm, ông sẽ cho trở về. Tôi không nhớ rõ nhưng chắc chắn gia đình bác Tuất đã ghi tên cho tôi dự cuộc thi tuyển đó. Em bé Lệ Mai ghi danh bài “Từ Giã Kinh Thành” nhưng bị từ chối. Con nít không được hát bài đó.Tôi nhớ ngay đến “Ngày Trở Về” của ông Phạm Duy và được chấm đậu hạng nhì, thế thôi nhưng đủ làm tôi sung sướng đến có thể chết đi được và không cần biết chuyện gì đang chờ đón tôi ở nhà. Nửa thế kỷ đã trôi qua, không biết còn mấy ai nhớ đến con bé đen ngòm, tóc tém, mặc quần soọc trắng, áo sơ-mi ca-rô xanh… hùng dũng hát “Ngày Trở Về” trong buổi thi tuyển ca sĩ nhi đồng tại rạp Norodom. Đối với tôi, dẫu sau đó bị một trận đòn thê thảm, tôi vẫn cho rằng việc làm liều lĩnh của tôi ngày đó là đúng, không có gì, không còn gì đúng hơn.


(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 9
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/10/2007 10:24:26 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
:::Khánh Ly:::
Chương 3

Ở Đà Lại được một năm, gia đình tôi lại chuyển xuống Sài Gòn. Chúng tôi dồn vào một căn nhà khá xinh trên đường Sương Nguyệt Ánh mà nhiều năm sau đó nữ nghệ sĩ Kiều Hạnh, rồi cô Thái Thanh dọn về. Cạnh đó, đường Bùi Thị Xuân, là nơi bà nội sau, tức là mẹ dượng tôi, cũng là nơi vợ chồng ông Lân cô Thanh Nga bị sát hại ngay trước cửa. Ông Đồng Lân là em ruột bố dượng tôi nên tôi gọi cô Thanh Nga bằng Thím. Nhưng đó là chuyện về sau.

Trong cái cư xá gồm khoảng 10 căn, tôi cùng đám trẻ con không phân biệt Bắc Nam cùng chơi trò …tạc hình dù mẹ tôi ngăn cấm. Bà thường tặng tôi những trận đòn nhớ đời mà tôi chẳng hiểu lý do vì sao. Tự nhiên mẹ tôi lôi ra đánh, bắt xin lỗi. Tôi có lỗi gì đâu mà xin. Đánh nữa cho bỏ cái tật lì lợm. Không khóc hả, đánh nữa, đánh nữa. Tôi không bao giờ khóc ngay lúc đó, thường là sau mỗi trận đòn, tôi trốn trong nhà tắm hoặc đầu ngõ, kiếm một chỗ khuất để khóc một mình và những lúc ấy, tôi nhớ Bố tôi biết bao nhiêu. Ừ, nếu có Bố ở đây, mẹ sẽ không bao giờ đánh tôi như vậy.

Mấy người chị họ như chị Tuyết, chị Kim đều được bác Tuất cho đi hát. Chị Yến tôi cũng được đi hát theo, và người để ý đến chị Yến chính là nhạc sĩ Lam Phương, bấy giờ ông vừa làm xong bài hát “Khúc Ca Ngày Mùa”. Tôi không còn nhớ các chị hát ở đâu bởi lúc đó, Sài Gòn chưa có một phòng trà nào, mà dẫu có, các chị cũng chưa đủ tuổi để vào những nơi đó. Điều đó chứng tỏ là mẹ và dượng tôi (từ nay tôi sẽ gọi dượng bằng bố) không hề có ác cảm với việc con mình đi hát. Chuyện hát hò có lẽ chỉ nghiêm khắc đến nghiệt ngã đối với tôi, mà cho đến bây giờ lý do tại sao tôi vẫn không hiểu.

Lại dọn nhà nữa, có lẽ vì ở gần bà nội, mẹ tôi cứ bị ông em của bố tôi qua tận nhà chửi bới, thậm chí còn xông vào muốn đánh mẹ. Ông này là em dưới ông Đổng Lân…trong có 2 năm, dọn nhà 3 lần, tôi mất trắng những ngày được đi học. Tuy vậy, tôi cũng lờ mờ hiểu được rằng… bên nội sau không thích mấy anh chị em tôi, nhất là không ưa mẹ tôi chút nào, không tán thành cuộc hôn nhân của bố mẹ. Có lúc tôi hỏi mẹ… Sao mẹ không nhận lời cái ông Tây yêu mẹ và yêu cả các con. Cái ông Toàn Quyền ở Hà Nội ấy…Mẹ tôi cười. Ôi! tình yêu. Thì ra mẹ tôi yêu bố tôi, quên đến nỗi quên hẳn bố ruột tôi đang trông chờ tin tức của vợ con, quên hẳn mình đã có 3 đứa con, quên luôn rằng lúc đó bố tôi đang ở với bà Lan Phương (em bà Ái Liên, dì ruột của ca sĩ Ái Vân).

Nhà chúng tôi nằm cạnh Nha Quân Nhu đường Trần Hưng Đạo. Lúc này, tôi đã vào nếp như ý mẹ tôi mong muốn, nhưng tôi chẳng làm sao quên được hình ảnh của một buổi chiều mẹ đến mẹ đến nhà bà nội tôi ở Hàng Bông. Sau khi nói chuyện với bà nội, mẹ bảo với chúng tôi ….Bố các con chết rồi. Hôm đó mẹ rất đẹp, mẹ mặc áo dài mút-sơ-lin màu tím hoa cà, có những chấm tròn trắng, quần đen, kính đen và to.Tóc mẹ chảy ngược ra sau, bới lại. Mẹ, hôm đó đẹp lắm. Mẹ tôi lúc nào cũng đẹp. Bà không chịu được cái gì xấu, không chấp nhận cảnh nghèo, không chịu thua kém ai và dĩ nhiên, bà muốn các con của bà nếu không theo kịp cũng có phần nào cái đẹp của bà, dẫu bà nợ nhiều lắm. Mẹ tôi vẫn cứ, bà vẫn cứ là cái đinh trong mắt … 2 bà nội của chúng tôi.

Như thế, tôi có hai bà nội. Ngày giỗ bố tôi, mẹ và các em tôi đều có mặt… ăn giỗ Bố Viễn… các em tôi bảo nhau như vậy. Chúng tôi sống chung hoà thuận, không hề có chuyện Bố tao, Bố mày bởi chúng tôi cùng một mẹ sinh ra. Với tôi, cho dù bố mẹ không thương cũng không hề tị nạnh ganh ghét các em. Một gia đình, thoạt trông vào quả là hạnh phúc qua những đứa con, nhưng vẫn có những cơn sóng ngầm dữ dội. Bố Viễn tôi ngày xưa yêu và bằng mọi cách cưới mẹ cho được. Gia đình nội tôi khá giả. Bố tôi học trường Tây đến hết trung học, ông đi Hongkong. Tôi không hiểu rõ ông đến Hongkong làm gì nhưng bà nội cho biết ông nói được 7 thứ tiếng Tàu, tiếng Mỹ. Một thời gian làm việc với Nhật nhưng sau đó, ông theo phong trào chống lại Pháp. Vậy việc ông đi Hongkong có liên quan gì đến đảng cộng sản được chính thức thành lập sau này hay không, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng hơn là bố cưới mẹ tôi ở Hongkong. Khi hai ông bà trở về, mẹ đã có thai và bà nội tôi đành phải cưới vợ cho con, người con độc nhất của bà.

Theo lời mẹ kể, bà nội tôi là người nghiệt ngã, ông nội thì nhu nhược hiền lành nhưng vẫn có thêm vợ. Bà tôi khai thác mỏ phốt phát và nuôi cả nhà. Mẹ bảo …Bố tôi là người hiền như cục, bố rất tốt với bạn bè. Ai xin gì cũng cho. Cho hết quần áo của mình, về nhà lấy quần áo của ông nội, cho luôn. Đi làm nhưng chẳng bao giờ ông mang tiền về nhà. Mẹ có hỏi ông bảo …cho hết rồi. Bà nội và mẹ tôi không phàn nàn gì trước cái lối vung tay của cậu Ấm. Bà tôi kể… Năm đó, bà đã 26 rất giỏi giang công việc buôn bán dù không biết chữ nhưng muộn chồng vì bà không được đẹp (Mẹ thường bảo tôi giống bà nội). Ông nội nhà giàu, không có con trai, nhờ người mai mối thế là bà tôi về làm lẽ. Một hôm bà đang ngồi trước cửa, có ông thầy bói đi qua, bà tôi đang phiền muộn về nỗi chậm con bèn nhờ ông ta coi, bà cũng kể lể nỗi niềm hiếm muộn của mình. Ông thầy nói với bà rằng… Bà sẽ có một người con nhưng người con này sẽ không ở với bà lâu vì tiền kiếp của đứa bé này là một người Tàu, ông này làm quan và chết trẻ… Thế rồi bà tôi sinh bố tôi và chỉ một lần đó thôi.

Tôi không quan tâm đến chuyện giàu có của bà nội và khi gặp mặt lần đầu tiên tôi đã 5 tuổi rồi. Bà nội ở một mình, 106 Hàng Bông. Nhà rất rộng, căn ngoài bà mở depot nước đá, căn thứ hai có một cái giường lớn, cái bục thì đúng hơn, lát đá hoa, trưa hè Hà Nội nóng nực, nằm xuống, sướng không chỉ cái lưng. Qua một khoảng sân rộng ngổn ngang những dụng cụ điện làm bằng sứ trắng tới phòng của bà và chúng tôi. Lại một khoảng sân đầy dụng cụ nữa, mới tới nhà vệ sinh. Sau khi hồi cư, mẹ để chúng tôi ở với bà, còn mẹ đi buôn bán, nghe đâu ở Hải Phòng. Tôi rất ngại đến gần bà vì bà tôi rất nghiêm, ít khi hỏi tới các cháu và luôn luôn có ác cảm với mẹ tôi. Phần tin tức bố tôi cứ mù tăm, hoặc là bà có biết, mẹ có biết nhưng nghĩ chúng tôi còn bé dại, có nói cũng vô ích.

Tôi bị nhức trong xương, bà bảo là tê thấp, phong thấp gì đó và từ nhỏ, tôi đã phải uống những chén thuốc Bắc đắng nghét. Dù bà không nói nhiều với chúng tôi nhưng bà săn sóc rất đầy đủ. Bà hay nấu cháo hoa cho tôi ăn với đường, bà cho anh Sơn ăn cao ban long, cao hổ cốt do chính bà nấu và bán. Bà tôi còn biết làm xà bông nữa, những thỏi xà bông màu xanh được cắt vuông vức. Bà còn chơi hụi và thỉnh thoảng bà dắt chúng tôi đến những buổi lên đồng, gọi là “lấy lộc”, tụi tôi rất khoái cái màn này. Uống thuốc Bắc, ăn sáng bằng cháo hoa, đi xem lên đồng và nằm ngủ trưa trên cái giường lát đá hoa cho đến lúc mẹ cho chị Yến và tôi vào nội trú. Tôi không hiểu vì sao mẹ không gởi anh Sơn theo chương trình Pháp nơi trường bố tôi đã học. Chắc mẹ có lý do riêng. Tôi thắc mắc không hỏi để đến bây giờ thì quá trễ rồi.

Gần như chúng tôi chỉ được mẹ đón một lần mỗi tháng. Mẹ đón, nhưng lại đưa chúng tôi về nhà bà nội, rồi lại đi mất. Tôi đã quen sự ơ hờ của mẹ và những ngày cuối tuần của tôi rất thần tiên. Tôi không phải bưng đĩa rau dền xay nhuyễn với bơ lên văn phòng của Bà Nhất để vừa khóc vừa ăn, tôi gọi món đó là …cứt trâu. Về với bà nội dù chỉ 2 ngày, tôi tung tăng chạy khắp phố Hàng Bông, được ăn bánh mì paté gan cháy, xôi lúa hoặc thơ thẩn trước các cửa hàng nghe lóm nhạc. Tôi biết nghe “Bà Mẹ Quê, Vợ Chồng Quê, Em Bé Quê…”. Tôi quen cái vị đắng khó uống của những thang thuốc Bắc và thích đặt lưng lên cái sạp lót đã hoa, mát đến lạnh người. Mỗi tháng chỉ uống thuốc được 4, 5 lần nên tôi ôm cái bệnh gọi là phong thấp cho đến bây giờ và cũng một phần vì nó, tôi làm quen với thuốc ngủ.

Nhạc của Phạm Duy và của các ông nhạc sĩ thời bấy giờ đã len lỏi ấn núp trong trí nhớ thơ dại của tôi từ những ngày lang thang trên con phố Hàng Bông Thợ Nhuộm. Ra khỏi nhà, nếu đi thẳng, tôi sẽ đến bờ hồ. Rẽ tay phải là Hoả Lò. Rẽ trái tới phở Phú Xuân và rạp xi-nê Kinh Đô. Thời đó, chúng tôi hay sưu tầm program in mầu đẹp lắm và tôi nhớ mãi cái phim Ấn Độ “Magala cô gái Ấn”. Ôi! cái phim buồn làm sao, tôi khóc quá sức khi thấy trên màn ảnh hai người vừa khóc, vừa hát vừa chia tay nhau. Tôi cũng được xem phim “Cô Gái Việt” mà tôi nhớ bài hát chính của phim… Lời sông núi bừng vang bốn phương trời… Trong những ngày cuối tuần đó, tôi cũng đến ở với bác Tuất. Nhà bác ở ngay cạnh Quốc Tử Giám. Chỉ băng qua đường, tôi có thể vào leo lên lưng mấy con rùa to tướng bằng đá. Đêm đến cả nhà kéo đi xem cải lương. Tất cả chục mạng chất trên một chiếc xích lô. Tôi thích cô Kim Chung, Bích Hợp, Kim Xuân và danh hài Tứ Vững, Phúc Lai. Tôi cũng mê cải lương từ đó. Nghĩa là cái gì có ca, diễn là nó đi thẳng vào đầu tôi.

Bố mẹ tôi có ngôi biệt thự lớn lắm. Cả một con đường toàn những biệt thự có chó bẹc-giê, có người da đen gạch mặt giữ nhà, tụi tôi thường chọc phá rồi chạy trối chết về nhà. Tôi không nhớ tên đường nhưng nó nằm ở gần Hồ Tây và cũng gần vườn Bách Thảo. Tôi vào vườn lượm những trái chi chi nhỏ xíu đỏ tươi hoặc ra lội xuống đền Ngọc Sơn… Nếu dòng đời cứ êm ả trôi như thế, tôi đã trở thành một bà sơ vì cho dẫu các thiên thần đã dùng roi mây đánh vào các ngón tay tôi, dù có bắt tôi lên văn phòng cho hết cái món …cứt trâu, co la mắng chúng tôi…Các vous có muốn làm cái thứ trèo me, trèo sấu ấy không? Hình ảnh các bà sơ thật là đẹp đẽ. Nếu bố tôi không chết, nếu không có cuộc di cư và nếu mẹ tôi cho tôi tiếp tục học trường đó – sau di cư dọn vào Đà Nẵng – thì có lẽ cuộc đời tôi đã theo một hướng khác. Nhưng một là mẹ không chú ý đến tôi, hai là sau di cư, gần như đa số trắng tay. Nhà không giàu lại đông anh chị em, sẽ có đứa bị thiệt thòi. Điều này thường xảy ra. Ác ở chỗ, nó lại rơi trúng tôi.

Ở Trần Hưng Đạo, kế ngã tư Trần Bình Trọng, tôi học trường tiểu học Cầu Kho. Không ai khảo sát sức học của tôi, cứ theo tuổi xếp lớp thế là tôi cứ ngày ngày lội bộ đến trường, chẳng học được gì chỉ để rệp cắn nát hai bên mông và đùi. Tôi không dám nói với thầy cô rằng tôi chẳng hiểu gì ngoài môn học thuộc lòng, mà thầy cô cũng không thấy cái dốt của tôi. Về nhà, chẳng ai chú ý đến chuyện học của tôi cả. Rồi chị Yến lấy chồng, người này quen với bố tôi, đến nhà thấy chị hiền lành đẹp đẽ, giỏi giang bèn sớt đi. Tôi biết chắc chắn chị tôi không yêu anh ta nhưng ở nhà chị khổ quá. Không được đi học nữa, phải chăn một lũ em, phải phụ với u già làm hết mọi việc. Chị cho rằng đi lấy chồng là thoát ra khỏi cái cảnh khổ. Bố tôi bằng lòng. Mẹ tôi thì không. Đám cưới chị Yến đơn giản đến độ giờ tôi không còn nhớ. Cái điều đáng nhớ nhất là ngày đó, mẹ tôi la mắng chị dữ lắm. Chị chỉ ngồi nghe và khóc. Tôi thường tự hỏi tại sao mẹ lại có hành động như vậy. Mẹ thương, không muốn rời xa chị vì chị mới 16 tuổi hay vì mất chị, mẹ như mất một cánh tay, nói rõ hơn mất một người làm việc giỏi?

Chị tôi khóc trong ngày cưới và khóc cả cuộc đời làm vợ, làm mẹ. Những giọt nước mắt rơi xuống, không phải để khóc cho hạnh phúc. Chị tôi đi lấy chồng và đó là lỗi lầm lớn nhất, duy nhất chị vấp phải. Một lần cho một đời. Chị tôi đi lấy chồng. Lấy người đàn ông đầu tiên chị quen. Chị tôi còn trẻ dại, chưa biết gì về tình yêu. Nói đúng hơn, chị không hề yêu, không biết tình yêu nó như thế nào. Bây giờ trên 60, chị tôi vui với 5 đứa con và một bầy cháu nội, ngoại. Tính chị đơn giản, không biết giận hờn ai bao giờ, nếu có thì có lẽ là người đã tặng chị 5 đứa con.

(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 10
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/15/2007 8:56:07 AM   
to complet the fort

 

Posts: 3
Joined: 3/12/2007
Status: offline
Khanh Ly mot ca si that hay , co chuyen ca nhac phan chien vi luc do dat nuoc con chien tranh, co keu goi hoa binh?, nhung khi hoa binh den co lai ra di? Khanh Ly muc tieu co la gi? Ca hat nhacv phan chien vi co phan doi chien tranh hay de kiem com? khi dat nuoc hoa binh co lai ra di. Co da co 1 hanh dong mau thuan lai su kien, trong long toi, co khong con la than tuong nua ma la 1 ac qui? Toi rat ghet co vi co khong dam o lai SG de chiu dung cung chung toi, ma len lut ra di 1 cach qua hen ha. Rat mong dung buon vi do la loi thuc trong long toi.

(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 11
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/15/2007 9:25:29 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
What is it? I think you, to complet the fort, are in the wrong place.
O day la forum de ung ho va chia se nhung dieu tot dep voi nhau ve co Khanh Ly. Tai sao ban lai bat lich su nhu the. Noi ra nhung loi le thiet la te, do la nhung loi le cua nguo khong co hoc thuc. Truoc khi noi hay viet mot dieu gi thi phai biet ro su viec, neu ban ko biet gi ve Khanh Ly thi` dung viet. Viet ra chi de moi nguoi cuoi che ma thoi. Mong Admin dung de post nay lam anh huong den nhung member khac.....


(in reply to to complet the fort)
Post #: 12
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/16/2007 8:43:42 AM   
mtm

 

Posts: 668
Joined: 6/1/2006
From: Albania
Status: offline
là ác quỉ thì không thể naò làm việc thiện được như cô KL đaû . Toî mong rằng bạn sẽ làm nhiêù việc thiện để khỏi fải thành ác quỉ

Trước 75 cô KL không chỉ hát nhạc phản chiến thôi nhưng cô cuñg có hát nhạc tình ca nưã và rất đạt chẳng hạn như "biển nhớ, hạ trắng, diễm xưa ..." . Hát nhạc fản chiến thì có gì đaû mà xấu, không lẽ bạn lại thích nhưñg bản nhạc "tạo chiến" như thế có phải bạn có ác tính hay không . Chắc có lẽ bạn chưa từng sống dưới chiến tranh nên chưa biết tàn khốc của nó . Bạn hãy nghe câu :

Ru con, ru đã hai lần
Ôi tấm thân này ngày xưa bé bỏng
Mẹ mang đầy bụng mẹ bồng trên tay
Hò ho ho hó, ho ho hò, sao ngủ tuổi hai mươi ?

bạn không thương cho nhưñg ngươì đã chết vì chiến tranh sao ?

Nhưñg năm ấy, không chỉ có KL hát mà nhưñg ca sĩ khác như Chế Linh, Lệ Thu, Thái Thanh, Duy Khánh, Hoàng Oanh .... đều cất tiếng hát để phản chiến .

Cô KL hát để kiếm cơm ư ? Chắc chắn đã là cái nghiệp thì phải nhờ đó mới có ăn chứ ! Có ca sĩ naò mà không cần ăn cơm đaû ! Nhưng KL vẫn khác hơn nhưñg ca sĩ khác ! Cô ấy đã chẳng từng đi chân đất tới trước các trường đại học để hát hay sao ? Cô đaû cần cầu kỳ như bác Thái Thanh hoặc như Lệ Thu đoì hỏi phải đứng trên nhưñg sân kháû lịch sự thì mới hát ! Cho nên mới nói cô ta có tính cách rất nghệ sĩ . Vì thế cho tới bây giờ cô vẫn được mọi ngươì kính mến !

Cô ra đi cuñg như bao nhieû ngươì VN khác, vì cô cuñg đã hiểu sống dưới chế độ cộng sản thì sẽ mất hết tự do !

Có lần, một nhà báo hỏi :" theo bây giờ thì rất nhiều ca sĩ ra hải ngoải để trình diêñ, vậy có nên phản đối không ?"

KL trả lơì :" đừng để họ mang cái gánh thông điệp nặng trên vai vì họ cuñg chỉ là ca sĩ chuyển tải lơì hát thoî . Neû' có muốn bình luận thì hãy đi tìm nhạc sĩ vì họ mới chính là nhưñg ngươì viết nhưñg lơì hát "

(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 13
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/17/2007 1:17:52 AM   
tronglinh


Posts: 1521
Joined: 2/12/2007
From: Heaven
Status: offline

cô bước đi, vì không muốn làm kẻ tội đồ
vì cô muốn lại kiếp con người
muốn cuộc đời còn có những nụ cười

quê hương mãi mãi là quê hương
nhưng chế độ thì không phải ai cũng muốn theo
nếu ghét cái gì đó mà cứ phải ở cạnh nó thì quả là một địa ngục trần gian
vì vậy bỏ cái nơi khốn khổ đọa đầy không phải là cái tội

còn về chuyện tiền? Ai chả phải có tiền
Không có tiền lấy cái gì ra mà ăn, mà hát



_____________________________

Yêu em, vì chỉ biết đó là em

(in reply to mtm)
Post #: 14
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/17/2007 9:17:42 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
Khi Khanh Ly roi khoi Vn va den My, Khanh Ly da lam biet bao nhieu chuyen giup do cong dong Vn con o lai que nha. Mot viec dang noi nhat la Khanh Ly da keu goi giup cho hoi HO duoc qua My. O ben My Khanh Ly da tham gia biet bao nhieu nhung hoi tu thien, lam bao nhieu show khong lay mot dong nao de danh het tien cho nguoi ngeo, tre em mo coi o VN. Khanh Ly lap ra Khanh Ly-Trinh Cong Son Foundation de moi nam co deu tu minh to chuc show de lay tien giup nha tho va tre em mo coi o VN.
Mot nguoi nhu vay that hiem thay, the ma con bi len a'n. That's not fair for her. We should appriciate Khanh Ly for what she has done to our Vietnamese community.....
Thanks for those who support Khanh Ly!!!

(in reply to mtm)
Post #: 15
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/17/2007 9:19:04 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
:::Khánh Ly:::
Chương 4
 
Thế là chị tôi đi lấy chồng. Lấy chồng ở cái tuổi còn thơ, chưa biết tình yêu là gì. Chưa biết ngoài gia đình, cuộc đời xoay dần ra sao. Hơn 40 năm sau hỏi, chị bảo… Thì ai mà biết gì, bố mẹ bảo lấy, bắt lấy thì phải lấy, thế thôi… Tại sao lại thế? Tại sao lại có một tâm hồn, một con người đơn giản như thế? Chị vẫn cứ cười xem như chẳng có gì là quan trọng. Mà cũng phải thôi, các con chị đã lớn. Chị không còn trẻ. Không, 27 năm trước chị còn trẻ mà dường như không bao giờ chị nghĩ đến cả chuyện… làm lại bởi một lẽ đơn giản, chị không biết yêu, nên chị sống với các con và bây giờ là các cháu.

Tưởng chị là người không may hoá ra chính chúng tôi mới là những đứa không may. Nhìn chị bây giờ, tôi tự hỏi… phải chăng ngoài cái không biết yêu, hình như chị cũng không bíêt đau khổ là gì. Ngày xưa, chị Yến chỉ có độ hai, ba người bạn cùng xóm, giờ chị có nhiều bạn, chị “ăn hụi” cùng nhóm bạn già nay đi Thái Lan, mai đi Hà Nội chơi Chùa Hương, vịnh Hạ Long. Chị có thể đi bất cứ nơi nào chị muốn không cần xin phép ai. Chị luôn vui cười như trẻ thơ không hề biết lo âu. Tôi về, chị đeo theo tôi quên cả con dâu vừa sanh, đến nỗi tôi phải nhắc để chị nhớ là chị vừa có thêm một đứa cháu nội. Chị theo tôi, có những hôm tôi ngồi cả ngày với ông TCS chẳng nói năn gì, mà có nói, chuyện chúng tôi chị đâu có hiểu nhưng chị vẫn đi theo không hề phàn nàn, kêu ca mệt mỏi.

… Sau khi em đi rồi, chị đi bán chợ trời, cái gì bán được là bán. Lão ấy bỏ chị và mấy đứa con bơ vơ. Rồi mất nhà, mấy mẹ con lăn lóc, nay ngủ nhờ chỗ này, mai nhờ chỗ khác. Mẹ thì khó tính, ở không được lại xách con đi. Một hôm chị gặp một ông thầy – tôi quên không hỏi chị là Thầy nào, Công giáo hay Phật giáo – lan man kể lể tâm sự khổ sở của 6 mẹ con, bất ngờ ông Thầy nói… tưởng ai chứ chị là chị của cô Khánh Ly, ngày trước cô ấy thường hát giúp chúng tôi để gây quỹ nuôi các trẻ mồ côi tàn tật, thôi thì bây giờ tôi để lại cho chị mảnh đất và căn nhà này, chị trả góp cho tôi tới bao giờ hết thì thôi… Miếng đất khá rộng và căn nhà thì gần như đổ nát trị giá 10 cây vàng - dẫu có đổ nát cũng là cái nhà, có chỗ cho mấy mẹ con chui ra chui vào – và rồi với những gói quà 2 pounds tôi chắt chiu gởi về, lần hồi chị cũng trả được hết món nợ đó.

So với căn nhà bị tịch thu của chị, dĩ nhiên là không bằng nhưng tôi lại thích bởi cái vẻ nghèo nghèo, nho nhỏ của nó… Em không dư tiền gởi về cho cả gia đình, chỉ có thể mỗi năm gởi một lần cho Yến mà thôi. Các cháu lớn hết, đã có gia đình công ăn việc làm, không giầu nhưng đủ sống và như thế nay, Yến sống sướng hơn tụi em nhiều lắm… Chị biết, chị nghe nói mấy em ở Mỹ làm việc cũng cực khổ lắm. Chị không thiếu gì vì các cháu. Tiền em gửi, chị để dành lúc về già hay bịnh hoạn… Bao nhiêu năm rồi, từ một thiếu nữ nay thành bà nội, bà ngoại, chị tôi vẫn hồn nhiên… không biết tiền là gì, nói gì đến tình yêu.

Chị không tha thiết đến việc đi Mỹ… Chị chỉ muốn đi một lần cho biết rồi về chứ ở bên ấy làm gì… Yến ạ, em giờ chưa đủ điều kiện để cho Yến đi du lịch thăm thú nước Mỹ nhưng mấy chị em ở đây góp lại cũng chẳng khó khăn gì… Số chị lại không may. Hồ sơ nộp theo diện bảo lãnh mà bây giờ xin du lịch thì …hỏng rồi. Chờ một năm nữa mở hồ sơ bảo lãnh thì chắc chắn là chị sẽ được đi nhưng cái chính là chị tôi không muốn qua đây rồi … ở lại đây. Tôi cũng hiểu một người như chị dù có ăn học, dù ngày xưa này mặc áo lụa vàng lái “xế hộp” chạy phăng phăng trên xa lộ khiến có lúc nhà văn Nguyễn Đình Toàn… suýt đổ nhưng hơn 20 năm, dẫu trãi qua lắm hồi bỉ cực, đời sống chị ở quê nhà đã thành nếp, chị khó sống ở nơi khác, nơi không có những bạn bè cùng “ăn hụi” với chị, nơi chị mỗi tháng giúp đỡ cho 2 học sinh nghèo học giỏi.

Tôi rất thương chị, dĩ nhiên vì chị là chị ruột của tôi, nhưng đồng thời, tôi nhận ra rằng đừng thương hại chị bởi chị, con người chị đơn giản quá, chị không biết khổ đau hoặc chị không để khổ đau gậm nhấm giết hại tâm hồn vốn luôn hồn nhiên của chị… Trong nhà thường chép miệng… tội nghiệp chị Yến, lúc có tiền chẳng được hưởng gì… Đúng, đối với chị, hờn giận, hối tiếc là những điều không tìm thấy ở con người chị. Đơn giản, hồn nhiên vô tư hơn cây cỏ. Đó là cái mà chúng tôi không có làm đôi khi tôi hơn ganh tỵ mỗi khi nghe tiếng chị cười giòn tan qua điện thoại hoặc mỗi khi con chị cho biết… Mẹ con đi Thái Lan, đi Hà Nội chơi rồi… Sao chị sướng thế nhỉ. Cái phần thưởng Trời Đất dành cho chị lúc cuối đời thật là đẹp đẽ, tốt lành. Bởi chị sống tốt lành.

Chị cả đi lấy chồng thì cứ theo thứ tự từ trên xuống dưới. Con em kế tiếp những công việc chị thường làm là tôi. Nhà thì đông, chỉ có một u già theo bố mẹ từ Hà Nội vào Nam. Mẹ tôi giao hết công việc cho u già và chị Yến. Bà không hề làm một việc gì dù là xuống bếp lo nấu nướng cho bố tôi. Bà giao cho tôi 70 đồng đi chợ mỗi ngày. Trưa 4 món, chiều 4 món khác nhau. Trời đất ạ! tôi đã có đi chợ mua bán bao giờ. Cái làn đi chợ thiếu điều còn muốn to hơn tôi nữa và không bao giờ tôi quên được cái cảm giác lần đầu tiên bước chân vào chợ một mình. Tôi cứ loay hoay vẽ lại trong trí nhớ những món ăn mà chị Yến và u già đã nấu… Canh dưa chua thì phải mua những gì, cà bung rồi thịt đông cần gì. Canh bầu canh bí, rau muống luộc hay xào. Đậu nhồi thịt rán hay đậu rán om cà chua…. cái đầu nhỏ xíu của tôi phải làm việc dữ dội để tránh khỏi bị đòn nếu không làm đúng những điều mẹ tôi dặn.

Lúc đó tôi học trường Cầu Kho. Trường cứ theo tuổi sắp lớp không hề khảo sát trình độ của học sinh, có lẽ họ nghĩ con nít không cần thiết, nên tôi vào ngay lớp nhì. Buổi sáng dậy sớm xách làn đi chợ, về giặt hai chậu quần áo, phơi phóng xong, ăn cơm rồi đi học buổi chiều. Nói là đi học chứ thực tình, tôi có học được cái gì. Lẽ đơn giản là tôi không có căn bản, tôi chẳng hiểu gì. Thầy giảng cứ giảng, tôi ngồi như vịt nghe sấm, chờ tới giờ về. Người anh thứ hai của tôi kế chị Yến, hơn tôi 2 tuổi, học trường Văn Lang. Anh Sơn cũng là người thông minh, thích nhạc, thích vẽ, mê nhảy đầm và nhiều bạn. Bạn của anh cũng tự nhiên trở thành bạn của tôi. Anh đưa về các anh nguyễn Đức Nam, anh Đinh Bù Loong (thân phụ của ca sĩ Diễm Liên), anh Nguyễn Ngọc Kiểm tức anh Ngọc Hoài Phương bây giờ. Trong tất cả các bạn của anh chỉ có anh Ngọc Hoài Phương là được bố mẹ tôi cho vào nhà, coi như con ruột. Còn những người khác, đang ngồi chơi, nghe tiếng xe của bố tôi là ù té chạy hết. Do đó, ngay từ nhỏ, tôi đã xem anh Ngọc Hoài Phương như anh ruột của mình. Anh gọi tôi bằng “chú” và tôi cũng gọi anh như vậy.

Tôi trượt tiểu học, khỏi nói cũng có thể hiểu được sự thất vọng và giận dữ của bố mẹ tôi. Có học được gì đâu mà đậu. Thầy giáo cứ giảng, tôi cứ ngồi đó lẩm nhẩm thơ Nguyễn Bính, hát thầm trong bụng cho đến hết giờ. Ngày đi thi cũng thế, tôi nào có tha thiết gì đến chuyện học hành, thi cử, vì vậy sau cuộc thi tiểu học, tôi vẫn đi học nhưng không thi cử gì nữa hết. Tôi đi học là bởi muốn đi ra khỏi nhà để khỏi phải nghe những lời mắng nhiếc của mẹ, cái nhìn hầm hầm giận dữ của bố, tránh những ngọn roi, những cái tát, những chiếc giầy đập túi bụi trên đầu trên cổ tôi. Mẹ gởi tôi vào nội trú trường Thánh Mẫu cũng chỉ được chưa gần một năm đã bị trả về vì tội leo trường trốn đi chơi với một trong những người bạn của ông Ngọc Hoài Phương. Hoàng là người tôi thích và cũng là người viết cho tôi những lá thư tình đầu tiên. Bao nhiêu thư mở đầu bằng hàng chữ “Bé Mai”. Tôi giao cho ông anh Ngọc Hoài Phương cất giữ. Mẹ bắt tôi vào nội trú chỉ vì một lần bố tôi bắt gặp Hoàng và tôi đi bộ với nhau trên đường Võ Tánh. Ông nhảy xuống giáng cho tôi một bạt tai giữa cái nhìn kinh sợ của Hoàng và những người đi đường. Kết quả bao giờ cũng thê thảm với sự đốc thúc của mẹ tôi.

Tôi không nghĩ là mẹ thích thú khi thấy con mìn bị đánh đập nhưng có lẽ bà khó chịu đựng được cái nết lì lợm của tôi. Mắng chửi, tôi cãi lại. Đánh đập, tôi không khóc. Bắt xin lỗi, tôi không mở miệng mà ý muốn của mẹ tôi gần như là ý Trời, không đứa nào trong nhà dám làm người lại lời bà phán, kể cả bố tôi. Mẹ không thấy được sự trưởng thành quá sớm của tôi từ cái chết của người Cha mà tôi rất mực tôn thờ. Bà không mường tượng ra được sự việc đó lại ảnh hưởng đến tôi nặng nề như vậy. Mẹ không đọc được những suy nghĩ trong đầu tôi, một đứa bé mồ côi cha luôn luôn mong ước được sự vuốt ve âu yếm của Mẹ, để bù lấp nỗi thiếu thốn lớn lao nó đã mất vĩnh viễn. Mẹ lại càng không đọc được trong tim tôi một nỗi hờn ghen uất nghẹn không thể nói thành lời. Tôi vẫn thương Mẹ, thương các em, một tình thương chân thật. Chị em chúng tôi sống từ đó cho đến bây giờ không hề có sự chia biệt nào. Tất cả đều sống cùng một mái nhà, có cùng một người mẹ. Song mẹ tôi dường như quên hẵn sự có mặt của tôi trong đám con đông đúc của bà. Suốt một đời tôi thèm khát vòng tay ôm ấp và những lời nói trìu mến của một người Mẹ. Tôi thèm tình thương, và phải chăng những bi thảm của đời tôi, bắt đầu từ sự thèm khát bình thường tội nghiệp này.

Sau trường Thánh Mẫu, tôi đổi trường liên miên. Một năm trường Việt Tiến. Một năm trường Hưng Đạo. Một năm Nguyễn Bá Tòng. Tôi không phải đi bộ hay đi xe bus. Bà nội mua cho tôi một chiếc xe đạp mà tôi luôn luôn chạy giữa đường chứ không bao giờ đi vào lối dành cho xe đạp. Đùng một cái, chiếc xe bị mất. Nó bị ăn cắp chứ không phải tôi sơ ý. Mẹ tôi bảo…mày cứ chờ đấy, bố mày về rồi mày sẽ biết. Tôi quỳ giữa nhà, bố tôi cầm chiếc giầy của ông đập túi bụi vào tôi. Mẹ tôi ngồi nhìn tôi bị đánh, thản nhiên, thỉnh thoảng thêm vào … đánh nữa đi, đánh cho nó chết, cho nó chừa đi, mất xe thì mày đi bộ, không có tiền đâu mà mua xe khác cho mày… Bố tôi vừa đi làm về mặt đỏ bừng vì rượu, được lời của mẹ, ông túm lấy tóc tôi, xoắn lại, tay kia tiếp tục giơ cao chiếc giầy. Tôi đau quá nhưng lạ lùng làm sao, tôi không hề khóc. Tôi khóc không được vì nỗi oan ức và nghĩ xe của bà nội cho và nào tôi muốn làm nó mất. Trong trái tim non dại của tôi chợt vang lên…. Bố ơi! Bố ơi! Bố ở đâu… và tôi cảm thấy một nỗi căm phẫn chưa từng có bùng lên. Anh Sơn và các em tôi chẳng đứa nào dám nói một câu, chắc chúng không hiểu vì sao tôi bị đánh như thế. Chúng còn quá nhỏ và chưa hề bao giờ bị đòn.

Tôi thường lẫn vào đâu đó để khóc một mình sau mỗi trận đòn. Càng bị đánh tôi càng lì đòn, không sợ nữa, không cảm thấy đau đớn nữa. Căm phẫn, tủi thân, tôi cứ làm những gì tôi thích trái ngược hẳn với ý muốn của mẹ. Anh Sơn và các bạn anh đi chơi, đi “Bal Famille”, tôi bu theo. Chẳng cần ai dạy, tôi nhảy rất giỏi, nhất là nhảy “be bop” nên thời đó bạn bè gọi tôi là “Mai bộp, Mai đen, Mai chân voi”. Tôi bất cần dù sau mỗi lần trốn nhà đi chơi là lại lãnh một trận đòn nhưng anh Sơn tôi thì không bị gì cả. Thời đó đi nhảy như một cách biểu diễn những bước nhảy mới chứ không hề có sự lợi dụng trai gái. Vả lại, mọi người đều xem tôi như một thằng con trai và tiếng nhạc trong những lần khiêu vũ đã làm thức dậy nổi đam mê ca hát tưởng đã chết trong những ngày tháng buồn bã. Lúc đó tôi chỉ mơ hồ cái cảm giác thích được hát thôi. Mẹ tôi bị đau nhức tay chân, ngày nào tôi cũng đấm chân cho bà và trong những lúc ấy, bà hay cho chạy những đĩa nhạc Tango. Tôi đấm chân cho mẹ giờ này qua giờ khác, ngày này qua ngày khác. Mẹ tôi không hết nhức mỏi nhưng điệu nhạc Tango đã chui vào đầu tôi, đến nỗi những lúc mỏi tay quá, tôi đấm cho bà theo nhịp điệu Tango.

Anh Sơn biết tôi thích hát. Anh không ngăn cản mà hầu như tạo cơ hội cho tôi. Chính vì thế mới có những lần ở vũ trường Đồng Khánh, tôi dám leo lên sân khấu và từ ở đó, tôi nảy ra ý định tìm cho mình một cái tên. Tôi vốn mê đọc truyện từ nhỏ, nhất là Tam Quốc Chí và Đông Chu Liệt Quốc. Từ những chuyện đó, tôi tìm được 2 nhân vật Khánh Kỵ và Yêu Ly. Cái tên Khánh Ly có từ lúc đó….

(in reply to tronglinh)
Post #: 16
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 3/17/2007 9:20:51 AM   
tinhcotagapem

 

Posts: 75
Joined: 6/1/2006
Status: offline
CHUYỆN KỂ SAU 40 NĂM
:::Khánh Ly:::
Chương 5

Từ thuở hồng hoang, thú vật đã biết tìm cho mình những hang ổ để sống. Là người, ai lại không muốn có một mái ấm gia đình, anh chị em quây quần yêu thương nhau, lẽ dĩ nhiên vẫn hơn những kẻ lạc loài không mái ấm tựa nương. Dẫu cho rằng tôi không thể yêu thương Bố Dượng như Bố ruột, nhưng nếu ông coi tôi như những đứa con của ông, điều đó sẽ an ủi tôi biết bao nhiêu. Với các em tôi, tôi yêu chúng, hay nói đúng ra, chúng tôi thương nhau như chị em cùng cha mẹ. Chúng còn nhỏ, chưa biết gì và ngay cả khi hiểu biết, chúng tôi cũng không hề phân chia… Bố chị… Bố em... Cũng chẳng bao giờ tôi quên ơn Dượng. Ông và Mẹ tôi cho tôi đi học đàng hoàng nhưng… lỗi tại tôi mọi đàng… Phần còn lại, tại ai, tôi không biết và chữ nghĩa đối với tôi như chuyện thần thoại, một điều không có thật.

Một năm nội trú trường Thánh Mẫu, tôi chỉ nhớ tên một người bạn, đó là chị Lài – đã lấy chồng và đi Pháp từ lâu – một chị nữa hiện là nữ tu, tôi vô tình gặp lại trong chuyến đi Vatican 1998. Phụng Hoà học chung với tôi ở Hưng Đạo. Em trai là Phùng Thuận vừa mất tại Cali. Ở nội trú, lễ Misa được lập lại như những năm tôi học ở St. Marie. Cũng 5 giờ sáng, chỉ khác là quần áo tuỳ tiện và không có mũ. Đặc biệt là không có cái món… cứt trâu rau dền nghiền nát trộn bơ. Mỗi tuần được ăn phở một lần. Bây giờ nghĩ lại, tôi nhớ cái câu… Phở không người lái. Tức là cách đây mấy chục năm, tôi đã được ăn phở không người lái… bằng đĩa. Hơi sâu chứ không phải tô, với nước và chừng… chục sợi bánh. Tôi đi trước Việt Cộng với Xã Hội Chủ Nghĩa nhiều năm…. Tôi không buồn vì trường mới di cư, tiền học phí thấp nên ăn uống có phần giản tiện. Một con tôm kho có thể ăn hết bữa cơm vì nó mặn như một… kho muối.

Tôi được vào nội trú là vì cái người con trai đã gọi tôi là… Bé Mai…. Mẹ bảo… để nó ở ngoài, nó phễnh bụng ra lúc nào không biết…. Tôi chẳng hiểu vì sao và thế nào là phễnh bụng. Phải chi Mẹ chỉ bảo cho tôi tường tận, như tôi và các con tôi bây giờ, thì đã không thành chuyện và cuộc đời tôi nó sẽ khác, phải khác đi nhiều. Đã không học được, không muốn học, nên ở nội trú mà tôi… quậy… tới bến. Bài không học, không làm, còn trùm mền soi đèn pin đọc thơ Nguyễn Bính, đọc tiểu thuyết. Gần hơn nữa là đã dám trèo tường đi chơi với Đạt. Ngay khi đưa tôi vào xin ở nội trú, Mẹ tôi đã tường trình đầy đủ những nét xấu và lì lợm của tôi, thế cho nên các sơ chú ý đến tôi nhiều lắm và hành động leo tường trốn đi chơi là giọt nước đã làm tràn ly nước. Lỗi của tôi. Một lầm lỗi không thể khoan nhượng và lần này không phải là giầy mà là củi tạ. Tôi không có lý do nào để bào chữa cho mình và chấp nhận trận đòn đau đớn hơn cả những lần trước. Mẹ đánh tôi là phải là đúng.

Đạt chỉ là một trong những người bạn của anh tôi. Ở tuổi đó, tôi chưa biết thế nào là yêu, thế nào là tình yêu. Chỉ thấy đi chơi là vui là đi, nào đã có vấn đề trai gái. Tôi có chung với anh tôi rất nhiều bạn, toàn là bạn trai. Đạt đẹp trai, học rất giỏi tôi thích, nhưng đó không phải là tình yêu bởi tôi mới 14 tuổi, ham vui, ham đấu láo và bị ảnh hưởng rất nhiều bởi những bài hát, bài thơ tôi thuộc nằm lòng thay vì những bài học trong trường, mà dù cố gắng, tôi cũng chẳng thể nào nhét chúng vào đầu. Những bạn bè nào học chung với tôi, nếu còn sống đều biết rõ tôi là đứa học trò tồi nhưng là người có những bài thơ tuyệt vời của Nguyễn Bính và biết hát.

Tôi vẫn được đi học, vẫn đi chợ mỗi ngày, vẫn giặt quần áo và làm việc nhà kể cả côn việc… đấm chân cho Mẹ là điều không thể thiếu được. Kể ra, nếu mọi chuyện cứ như thế tiếp nối nhau ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, đời tôi không biết sẽ như thế nào. Chắc lại lấy chồng, đẻ con và đau khổ như chị Yến thôi nhưng số tôi hình như được sinh ra dưới một ngôi sao xấu nhất trong các ngôi sao xấu, để luôn luôn nhận lãnh những oan khiên, tủi buồn lúc nào cũng chờ chực sẵn. Những chuyện chẳng đáng gì, dính vào tôi bỗng thành lớn chuyện – hình như đến bây giờ… cũng thế – không phải tôi hỗn láo, lì lợm không biết nhận lỗi, không biết phải trái nhưng tôi luôn luôn cúi đầu nhận lãnh một hình phạt bởi tôi nói ra không ai tin. Riết rồi tôi trở nên nhẫn nhục, im lặng nhận chịu những trận đòn, những lời đay nghiến, đôi khi độc ác của Mẹ dù tôi cố gắng tin rằng thâm tâm Mẹ không hề muốn nói ra và Mẹ cũng thương tôi vì chính Mẹ đã sinh ra tôi – niềm tin này đôi khi bị lung lay bởi nếu tôi cũng là con do Mẹ sinh ra, sao Mẹ lại không hề thương cho những trận đòn tôi phải chịu và sao Mẹ lại nỡ nói với tôi những lời cay nghiệt ấy – Vậy thì thân phận của tôi ra sao, như thế nào. Sau này, có lúc tôi hỏi… Mẹ nói thật đi, con có phải là con của Mẹ hay Bố Viễn… mang con về cho Mẹ nuôi… Mẹ tôi không trả lời.

Bà Nội tôi ở một mình trong một căn nhà khá rộng trong ngõ 20 đường Phan Thanh Giản. Bà ở trên gác, dưới nhà cho mướn. Ngoài đường, bên trái là tiệm ảnh Mạnh Đan, bên phải là Bệnh Viện Bình Dân và Cư Xá Đô Thành – sau này, ông Đổng Lân và cô Thanh Nga về ở đây – Bà tôi vẫn ở một mình từ hồi Di Cư, bà tiếp tục chơi hụi, bà nấu xà phòng xả, nấu cao ban long. Tôi chả biết bà chơi hụi hay buôn bán với những ai nhưng vẫn áo the đen, răng đen, bà cuốn tóc đi từ sáng đến chiều. Câu Bà thường nói… Giời ơi, nắng đến… há mồm ra… và,… Này, rồi còn đời các anh, các chị nữa. Không khéo ăn khéo ở thì rồi… biết đời nhau ngay… Mẹ tôi rất ít đến thăm Bà vì ngày xưa Bà đã cố ngăn cản, chống đối việc Bố Mẹ tôi lấy nhau. Rồi giờ Mẹ tôi đi thêm bước nữa, cái hố sâu ngăn cách giữa hai người còn bằng ngàn lần con sông Bến Hải. Tuy vậy ngày giỗ Bố, Mẹ tôi đưa tất cả chúng tôi đến Bà, chẳng có phân biệt, ranh giới nào giữa chị em chúng tôi. Chính bà Nội mua cho tôi cái xe đạp, rồi vì bị ăn cắp mà tôi nhớ đời trận đòn… mưa giầy của Bố tôi.

Một buổi chiều đi học xong, cái răng cấm của tôi đã hư và sưng tấy lên, đau quá, tôi đi thẳng đến Bệnh Viện Bình Dân xin nhổ – Bố tôi có quen cô Yến, y tá trưởng ở đây – nhổ xong tôi choáng váng mặt mày, đi bộ qua nhà Bà nằm nghỉ thì Mẹ tôi đến mắng chửi tôi và làm dữ với Bà tôi – chẳng hiểu vì sao – Tôi cố gắng giải thích lý do, Bà cũng nói vào cho tôi, vậy mà cơn giận của Mẹ mỗi lúc một dâng cao. Sau cùng, có lẽ vì nhịn quá lâu nỗi đau mất con, mất cháu, Bà tôi mát mẻ… Thôi chị ạ, tôi chỉ có một đứa con, giờ nó mất rồi, còn lại mấy đứa cháu, nếu chị không nuôi thì tôi nuôi… Thế là xong. Mẹ tôi đồng ý ngay không một giây suy nghĩ, Bà về nhẹ nhõm. Bà Nội tôi, ngó vậy nhưng cũng không phải là người ai bắt nạt cũng được dù Bà chỉ biết ký cái tên của Bà. Bà giỏi lắm và biết lo xa. Cái giường Bà nằm là cỗ hậu sự. Bà đã mua ngay khi mua nhà, tối Bà ngủ trên đó, tôi nằm dưới đất cạnh cầu thang cách chỗ Bà nằm một cái bàn nhỏ. Gian gác bên cạnh Bà cũng cho người thuê. Đêm nào Bà cũng đọc kinh Phật và tôi ngủ ngon trong giọng đọc đều đều của Bà mà không hề thắc mắc là Bà không biết đọc, tại sao Bà thuộc nhiều kinh thế.

Nhà tôi ở giữa ngõ tức là ngõ có đường vào và trổ ra một lối khác. Cách nhà vài căn là nhà anh Liêm với 3 người em trai và ông bố già, trước có trồng một cây đu đủ… đực – tức không bao giờ có trái – Tôi còn nhớ anh Liêm, Tín, Dương và Trực – đã chết trận – còn anh Liêm thì hình như vào Không Quân. Cả ông cụ và 4 anh em rất thương tôi, từ 4 anh em này, tôi quen biết Lê Nguyên Hải và Dũng lai Pháp, quen thêm Hạnh, người đẹp mà không hiểu sao các anh gọi là Hạnh Lỉn – tức là nhỏ – nhà Hạnh ở con đường nhỏ song song với đường Cao Thắng (sau này Hạnh là vợ của nhạc sĩ nổi tiếng Trường Hải). Nhà của Đạt cũng nằm trên con đường Phan Thanh Giản. Đạt đang chờ giấy tờ đi Mỹ, tôi vẫn đi học, để làm gì chẳng biết. Đạt bảo… khi nào học xong, anh sẽ về cưới em… Tôi chỉ cười và lại đưa hết thư tình cho bác Ngọc Hoài Phương cất giữ… Người ta nói vậy thì cứ biết vậy. Sau đó Đạt đi Mỹ và hình như chẳng có lá thư nào của Đạt gửi cho tôi, về địa chỉ nhà Đạt.

Tôi hay bu theo đám bạn con trai. Đi nhảy đầm… ké, vì đôi khi những nhà giàu có, dân trường Tây tổ chức bal famille tại nhà hoặc ở cercle, làm sao chúng tôi được mời. Ấy thế mà cũng mò vào được cả đám. Băng chuyên nhảy biểu diễn của chúng tôi có thêm Khánh, vua BeBop ở Tây về, có biết thêm Nguyễn Thế Hùng, Nguyễn Thế Khanh tiệm vàng Nguyễn Thế Tài và mấy người con bên tiệm vàng Nguyễn Thế Năng. Nhảy đầm thời đó là nhảy biểu diễn, lấy hay lấy đẹp chứ không có chuyện lợi dụng nhau nên những cuộc nhảy với dân nhà giàu, chọn lọc thật vui. Tôi biết nhảy tự… mình ên, không ai dạy cả và bị đòn bằng củi tạ cũng nhiều vì cái vụ bỏ nhà đi nhảy. Cái tật ham vui phải trả những giá thật đắt. Thường là thế. Nhảy tại gia chưa đủ, tới vũ trường luôn và chính cái lúc tôi biết thế nào là vũ trường, Lê Nguyên Hải… tỏ tình với tôi dưới cây đu đủ đực nhà anh Liêm. Đạt đi rồi, mọi người coi tôi như một thằng con trai, thế nên khi Hải ôm tôi – nhẹ thôi – tôi quả có thấy trái tim tôi đập nhanh hơn và có cái gì là lạ chạy trên da thịt tôi. Thật ra, tôi có chú ý đến Hải hơn các bạn khác nhưng vẫn không hiểu vì sao, chỉ biết không gặp, thấy nhớ nhớ, mong mong. Gặp rồi thì vui nhưng vẫn không biết “nó là cái gì và vì sao”. Chúng tôi một bầy con nít chơi với nhau, đã có đứa nào biết yêu hay có bồ đâu. Tôi thích Hải. Anh học giỏi, hát hay và nhảy đầm cũng không thua ai. Năm đó là năm thứ nhất Hải vào trường Dược.

Khiêu vũ trường Đồng Khánh là nơi đầu tiên tôi tới để nhảy và ở đó, tôi nghe nữ ca sĩ Mai Ly hát. Tôi không còn nhớ mặt chị, chỉ mang máng là dưới ánh đèn mờ ảo, chị Mai Ly xinh đẹp và hát hay. Thế rồi trong một lúc hứng thú, lại được các bạn khuyến khích, tôi trèo đại lên sân khấu và xin với ban nhạc cho tôi hát bài “Con thuyền không bến” của nhạc sĩ Đặng Thế–Phong. Giám đốc, ban nhạc coi tôi như một người khách nổi hứng bất tử nên chẳng ai thắc mắc. Nhiều lần sau đó, chúng tôi kéo nhau đến nữa và lần nào tôi cũng leo lên hát. Nào là “Lá thư” nào là “Chiều vàng” nào là “Gửi gió cho mây ngàn bay” cũng chẳng ai thắc mắc gì cho đến một đêm cảnh sát ruồng xét và phát giác ra tôi mới… gần gần 16 tuổi. Tôi được vào ngủ trong đời lần đầu tiên trong đời ở Tổng Nha Cảnh Sát. Ngày hôm sau, Bố tôi vào ký giấy tờ lãnh tôi ra. Tới cổng, ông quay sang tặng tôi một cái tát trời giáng, thấy mấy trăm ông trời rồi lên xe bỏ đi. Tôi đi bộ về nhà, mặt tỉnh queo. Sau đó, ông và Mẹ tôi nói thẳng… Muốn đi hát thì đừng bao giờ về nhà vì nhà này không có… mả làm ca sĩ.

Tôi vẫn vô tư, hồn nhiên vì đã có Bà Nội nhưng chính Bà cũng không muốn thấy tôi đàn đúm với một đám con trai. Bà cũng la mắng tôi đều đều như khi bà… tụng kinh vậy và Bà lại càng không hiểu… ca sĩ là cái gì. Mà của đáng tội, tôi chưa chính thức bồ bịch với ai trong đám bạn trai trời đánh của tôi ngoài Hải là người tôi mới hơi… mong chờ. Đám bạn trai của anh Sơn tôi thì người nào cũng thương tôi và xem tôi như một đứa em trai. Ấy vậy mà rồi Hải và tôi, cả hai đứa chưa kịp nói một tiếng yêu, Hải đã bỏ trường Dược gia nhập binh chủng Không Quân. Cũng như Đạt, Hải hẹn tôi ngày tôi ra trường và chúng tôi hồn nhiên nhìn một Lê Nguyên Hải hào hoa, học giỏi, hát hay, nhảy đẹp đi vào cuộc sống quân ngũ. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn gặp nhau, tụ họp nói dóc và đi nhẩy đầm. Cũng là dịp biểu diễn cho Hải nghe. Thời đó tôi cũng đã biết hát nhạc ngoại quốc như Crazy Love – You are my special Angel – Put your hand on my shoulder – Only you và Unchain Melody, tiếng Tây thì Mavie – Non Je ne regrette rien – Sur le chemin de ta maison – Hải gọi tôi là Connie Francis. Thời gian này, tôi quen biết nhạc sĩ Tùng Giang ở khiêu vũ trường Đồng Khánh….

… Đầu Đông, Đà Lạt thật tuyệt vời. Bà chủ Night Club là một bà già gốc Hoa. Có lúc bà cay nghiệt nhưng cũng có lúc dễ thương, thông cảm với cuộc sống của các chị vũ nữ làm việc với bà vì nhiều người vào nghề vì hoàn cảnh gia đình. Có chị ngày đi học, tối làm vũ nữ, có nhiều chị chồng đi lính xa, phải nuôi cha mẹ già và một bầy con. Tối đến, dưới ánh đèn mờ ảo của vũ trường, chị nào trông cũng lộng lẫy vì thực sự ngoài đời, các chị là người đẹp chẳng may trời bắt nghèo. Nhưng cái nghề này, theo tôi là một nghề lương thiện. Làm vũ nữ không có nghĩa là… đi đêm với mọi người. Không ai bắt các chị làm đều đó dẫu đó là bà chủ, cho dẫu người khách đó là triệu phú. Ngoại trừ trường hợp các chị để lòng yêu thì đó là quyền riêng của các chị. Giới giang hồ thường có mặt theo yêu cầu của bà chủ, để bảo vệ cho chúng tôi và nhà hàng trong những trường hợp khách say sưa, quậy phá đánh lộn. Chúng tôi trở thành một nhóm, coi nhau như anh chị em trong nhà. Tuy họ giang hồ, tuy các chị là vũ nữ nhưng tất cả, theo cái nhìn và sự hiểu biết của tôi, họ là những con người trọng tình, trọng nghĩa gần gần giống tinh thần Lương Sơn Bạc nhưng họ không phải là những tay giết người, không chơi gác kẻ yếu thế, bênh vực người, che chở người yếu đuối. Họ cũng là người có học, trường Tây có, trường Ta có. Tôi giành được sự chăm sóc của các anh chị trong suốt những năm tháng ở Đà Lạt. Một bài học. Một kinh nghiệm rất đáng trân trọng cho cuộc sống. Kinh nghiệm đó sẽ được sử dụng như thế nào, theo chiều hướng nào. Đúng là một bài học tốt cho tôi.

(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 17
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 1/27/2008 7:52:57 AM   
love_hlan_mtuyet


Posts: 1922
Status: offline
cam on that ca moi nguoi da cho minh doc nhung hoi ky do chinh co Khanh Ly hat'!!! co KLy Viet Hoi Ky that tuyet !!!!va` wa bai viet nay` minh cang cam thay men co KLY hon,khong ngo co KLY lai co' cuoc doi day chong gai nhu the!!!!Thanks all fan KLy

< Message edited by love_hlan_mtuyet -- 1/27/2008 8:57:21 AM >


_____________________________

HUONG LAN & THANH TUYEN ALWAYS IN MY HEART!!!!!

(in reply to tinhcotagapem)
Post #: 18
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 2/5/2008 11:22:18 PM   
love_hlan_mtuyet


Posts: 1922
Status: offline
Mod Oi!!lam on Post tiep Hoi Ky' cua co Khanh Ly di!!!co Khanh Ly viet hay wa'!!em dang bi ghien ne`!!!

_____________________________

HUONG LAN & THANH TUYEN ALWAYS IN MY HEART!!!!!

(in reply to love_hlan_mtuyet)
Post #: 19
RE: HỒI KÝ KHÁNH LY - 2/8/2008 1:30:32 AM   
banglangtim_vt


Posts: 80
Joined: 8/27/2007
Status: offline
cô Khanh Ly dep wa ah`... banglang cung thik cô ây nua~... mod lam nhiu` baj` nhu vay cho banglang &cac ban doc tiep nhoa ,nam moi chuc mod & cac ban vui ve? hanh phuc ,dc nhiu` money nhoa... hihi.....thinh thoang minh cung hay do day choj...nhung do xom nha` la' nhiu` hon pi gio nha` of banglang bi mat nen hok co na`nha` o?
mod cho o? dâu. vaj` hôm nha...hjhjhj

(in reply to love_hlan_mtuyet)
Post #: 20
Page:   [1] 2 3   next >   >>
All Forums >> [Thúy Nga Female Singers] >> Khánh Ly - Nữ Hoàng Chân Ðất >> HỒI KÝ KHÁNH LY Page: [1] 2 3   next >   >>
Jump to:





New Messages No New Messages
Hot Topic w/ New Messages Hot Topic w/o New Messages
Locked w/ New Messages Locked w/o New Messages
 Post New Thread
 Reply to Message
 Post New Poll
 Submit Vote
 Delete My Own Post
 Delete My Own Thread
 Rate Posts




Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode