Thúy Nga Forum
 
 
 

Những Tình Khúc Vượt Thời Gian

 
View related threads: (in this forum | in all forums)

Logged in as: Guest
Users viewing this topic: none
  Printable Version
All Forums >> [Various] >> Fan's Creation and Fun Corner >> Những Tình Khúc Vượt Thời Gian Page: [1] 2   next >   >>
Login
Message << Older Topic   Newer Topic >>
Những Tình Khúc Vượt Thời Gian - 8/25/2009 10:28:30 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline

Cung Ðàn Xưa

Hồn cầm phong sương hình dáng Xuân tàn
Ngày dần buông trôi sầu vắng cung đàn
Từ người ra đi chờ vắng tin người
Từ người ra đi là hết mơ rồi

Cung thương là tiếng đàn
Cung nam là tiếng người
Ai oán khúc ca cầm châu rơi
Tình duyên lãng đãng, nhớ thương dần pha phôi

Cung đàn ngân buồn xa vắng trong tiếng thầm
Buồn tê tái trong tiếng ngân, buồn như lúc Xuân sắp tàn
Ơi đàn xưa còn vang nhắc chi đến người
Lòng ta tắt bao thắm tươi u hoài duyên đưa

Chiều năm xưa gót hài khai hoa
Mắt huyền lưu xuân, dáng hồng thơm hương
Chiều năm nay bóng người khơi thương
Tiếng đàn gieo oan giấc mộng chàng Trương

Giờ còn mong chi người hát theo đàn
Giờ còn mong chi hợp cánh hoa tàn
Lời đàn năm xưa se kết đôi lòng
Lời đàn năm nay đôi lứa xa vời

Khi hôn hoàng xuống dần
Trăng lên vàng mái lầu
Nghe thoáng tiếng kinh cầu xa xa
Ngàn lau thấp thoáng bóng kinh kỳ sầu bao la.

 
Văn Cao

Trần Thái Hòa trình bày trong CD "Tình Khúc Tiền Chiến"
Post #: 1
Gợi Giấc Mơ Xưa - 8/25/2009 11:13:33 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline

Gợi Giấc Mơ Xưa

Ngày mai lênh đênh trên sông Hương
Theo gió mơ hồ hồn về đâu
Sóng sầu dâng theo bao năm tháng
Ngóng về đường lối cũ tìm em!

Thương em thì thương rất nhiều

Mà duyên kiếp lỡ làng rồi
Xa em, lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi
Hình bóng đã quá xa mờ dần theo thời gian
Kiếp sau xin chắp lời thề cùng sóng bước lang thang

Em ơi, tình duyên lỡ làng rồi

Còn đâu nữa mà chờ
Anh đi, lòng vương vấn lời thề nhớ kiếp sau chờ nhau
Tha hương lòng thương nhớ ngày nào

Cùng tắm nắng vườn đào.
Gió xuân sang, anh buồn vì vắng bóng người yêu

Rồi mai khi anh xa kinh đô
Em khóc cho tàn một mùa thơ
Nhớ người em nương theo cơn gió
Ru hồn về dĩ vãng mộng mơ

Thương anh thì thương rất nhiều

Mà ván đã đóng thuyền rồi
Đa đoan, trời xanh cắt cánh lìa cành khiến chim lìa đôi
Chiều xuống mưa gió tiêu điều reo trên dòng Hương
Tháng năm chưa xóa niềm sầu vì đứt khúc tơ vương

Anh ơi, đời đã lỡ hẹn thề thì đâu có ngày về
Xa anh đời em tắt nụ cười héo hắt đôi làn môi
Đêm đêm, đèn le lói một mình

Ngồi ôm giấc mộng tình.
Kiếp sau đôi tim hòa chào đón ánh bình minh.

 
Lê Hoàng Long

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 2
RE: Gợi Giấc Mơ Xưa - 8/26/2009 7:39:48 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline
Nhạc sĩ Lê Hoàng Long và nhạc phẫm Gợi Giấc Mơ Xưa  

Khi còn ở Sài Gòn năm 1954, ông quen và yêu một người con gái có cái tên khá dễ thương: Lê Thu Hiền. Gia đình cô gái này vốn là người Bắc cư ngu tại Sài Gòn. Tình cảm hai người ngày càng đằm thắm và ông luôn tin rằng cuộc tình ấy sẽ mang đến những hạnh phúc như ông hằng mong ước.

Tình yêu đang đẹp thì bỗng có người đến xin cưới nàng. Ông liền liều đến nhà xin gặp bố nàng để thưa chuyện hai đứa và chính thức xin được làm rể. Ông bố bảo: “Để hỏi ý kiến xem em nó thế nào đã”.  Không ngờ khi ông ra về thì ông bố quát mắng con gái: “Nếu bằng lòng lấy anh giám đốc trường dạy lái xe Auto Ecole Mayer thì còn gia đình. Nếu lấy anh chàng chỉ biết chơi violon tối ngày thì không còn cha con, dòng họ gì hết”.

Thế là thủ tục cưới của họ cứ tuần tự diễn ra.  Hôm đó là một ngày chủ nhật cận tết Ất Mùi năm 1955, ông đau đớn chứng kiến người yêu lên xe hoa. Ngồi chờ đoàn xe đưa cô dâu về nhà chồng trong một quán cà phê cạnh nhà nàng ở đường Hiền Vương, nhìn thấy nàng ôm bó hoa màu trắng trong lễ phục cô dâu cùng chú rể bước lên xe. Đám cưới ấy to lắm, đoàn rước dâu đi một vòng rồi mới về nhà chú rể. Đoàn xe chậm rãi đi qua chỗ ông ngồi, mỗi vòng bánh xe lăn trên đường như nghiến nát  tim ông.

Nỗi buồn, sự đau đớn dâng ngập trong lòng. Đoàn xe cưới qua đi, ông bần thần trở về căn gác trên đường Lý Thái Tổ, vùi mình trầm tư và lúc ấy dường như bao nhiêu nỗi đau lại tuôn ra. Nhạc phẫm Gợi giấc mơ xưa được ra đời trong trạng thái đó. … Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi... Cả phần nhạc lẫn phần lời chỉ hoàn thành trong vòng khoảng 10 phút!

Ông đưa bài hát này cho ca sĩ Mạnh Pháp, và được phát đầu tiên trên đài phát thanh Pháp Á. Bài hát trở nên nổi tiếng, và câu chuyện tình trong bài hát được nhiều người quan tâm. Vì sao ông đang ở Sài Gòn mà bài hát được bắt đầu bằng Ngày mai lênh đênh trên sông Hương? Vì ngay từ cái lúc nhìn người yêu đi lấy chồng, ông đã quyết tâm từ bỏ Sài Gòn để chạy trốn nỗi đau.

Đang làm ở Sài Gòn nhưng ông quyết tâm xin ra Huế, dù bao nhiêu người ngăn cản. Ông ra Huế, xa những con đường, góc phố để quên đi.  Trong khoảng thời gian này, ông lao vào nhiều mối tình để tìm quên. Ca sĩ có, diễn viên cũng có. Hầu hết đều cảm mến ông từ bài hát Gợi giấc mơ xưa.

Tuy vậy, sau hai năm sống với sông Hương, núi Ngự, ông vẫn không sao quên được hình bóng cũ mà ngược lại, càng nhớ nhung nhiều hơn. Mối tình ấy trong ông quá sâu đậm, mỗi con đường, mỗi âm thanh đều gợi cho ông nhớ về ngày xưa.  Giã từ Huế trở lại Sài Gòn, chiều chiều ông lại lang thang trên lối cũ như một kẻ bị tâm thần giữa Sài Gòn hoa lệ.

Đôi khi vô tình gặp lại cố nhân giữa đường phố. Hai người chỉ trao đổi ít lời ngắn ngủi về cuộc sống rồi chia tay. Biết nàng đã tay bế tay bồng nên ông không muốn gặp thêm lần nào nữa để khỏi khuấy động hạnh phúc của nàng. ông lập gia đình sau đó và có 6 người con.
“Thương em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng rồi. Xa em lòng anh muốn nói bao lời...”  Đó là khúc hát buồn mà người nhạc sĩ đã qua cái tuổi  thất thập cổ lai hy này vẫn muốn hồi tưởng./.

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 3
RE: Gợi Giấc Mơ Xưa - 8/27/2009 4:06:27 AM   
Chuyentinh


Posts: 137
Status: offline
Nhạc sĩ Lê Hoàng Long và nhạc phẫm Gợi Giấc Mơ Xưa

    Ông lập gia đình sau đó và có 6 người con. Vợ ông mất đột ngột vào năm 1975. Đến năm 1981, Ông tục huyền và có thêm một cháu gái. Chỉ có cô con út này là có máu văn nghệ như bố, cháu hát khá hay và đã đoạt giải nhất cuộc thi hát với organ năm 1999.

    Ông là một tay viết phê bình âm nhạc nổi tiếng, mà một trong những tác phẩm phê bình gây xôn xao của ông là tập sách Nhạc sĩ danh tiếng hiện đại. Tuy nhiên, hơn 53 năm qua, người yêu nhạc nhớ tới ông nhiều nhất vẫn là vì ông là tác giả bài hát tiền chiến Gợi giấc mơ xưa. Đây là bài hát khiến ông Lê Hoàng Long trở thành người nổi tiếng và cũng là ca khúc duy nhất trong cuộc đời sáng tác âm nhạc của ông.
 
    Càng lớn tuổi Ông càng ít viết. Ông cảm thấy lối viết của mình không còn lửa nữa. Mà một khi đã không còn lửa nữa thì chẳng nên tiếp tục. Một nguyên nhân khiến Ông trăn trở nữa là vì viết phê bình đụng chạm nhiều người quá. Tuy nhiên, Ông cho rằng dù có rất nhiều người không ưa gì Ông, nhưng cũng không ai coi thường Ông cả. Với Ông, đó là một sự thành công.

    Giờ sức khoẻ yếu nên Ông chẳng đi đâu, cũng chẳng gặp ai trong những người bạn làm nghệ thuật ngày xưa. Trong giới nhạc sĩ, người Ông kính trọng nhất là nhạc sĩ Tô Vũ. Với Ông, đây là người vừa có đức vừa có tài.

    Giờ thì Ông đã sắp 80 tuổi. Các con Ông hầu hết đều đã có gia đình. Vợ Ông bây giờ vốn là một cô giáo dạy văn, bà làm thơ khá hay. “Người ta thường nói thơ với nhạc là duyên chồng vợ, có lẽ là duyên tiền định thật, nên tôi với cô ấy trở thành vợ chồng”, ông kể. Con gái út của Ông đang là phóng viên của một tờ báo, từng đoạt giải nhất cuộc thi hát với organ năm 1999. Nhưng niềm vui lớn nhất của ông là đứa cháu nội 6 tuổi đang sống bên Mỹ. Cháu tuy chỉ mới học piano 1 năm nhưng đã được giáo viên người Nga cử đi thi và đoạt nhiều giải thưởng.

    Hỏi Ông về người con gái đã rời bỏ ông năm xưa, ông bảo chưa bao giờ ông trách cô ấy, cả gia đình cô ấy Ông cũng không trách. “Ở đời có duyên mà không có nợ là chuyện bình thường. Đó là một chuyện tình đẹp mà Ông trời đã cho tôi, để tôi có được một bài nhạc để đời như thế, vậy trách nhau làm gì?” – ông bảo. Sự nghiệp âm nhạc cũng như cuộc tình xưa đau khổ của Ông, như một ngọn núi lửa lạ kỳ: Chỉ cháy rực một lần rồi nguội tắt vĩnh viễn.

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 4
RE: Gợi Giấc Mơ Xưa - 8/28/2009 3:29:52 PM   
SO LUU HUONG

 

Posts: 16
Status: offline
Gợi Giấc Mơ Xưa   rất lãng mạn và buồn. 

cảm ơn SONGKIEN

(in reply to Chuyentinh)
Post #: 5
Đợi Chờ - 8/28/2009 11:35:26 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline

Đợi Chờ  (Hoa Trăng)
 
Trăng lắng sâu vào đêm đợi chờ
Đêm thế gian quạnh cô mịt mờ
Như ném ai vào cõi bơ vơ
Nhưng vẫn chưa tìm thấy người mơ


Ta đi ngóng trông em
trong bóng đêm dài ... tan.
Ngàn tơ vàng chìm lắng
Mơ dáng ai về
trong ánh trăng vàng
Như gió đi tìm hướng
như chim nhớ mùa
khát khao tình xưa
Ta níu xin thời gian
Đừng cho phai úa
kiếp duyên tình mộng mơ.


Ta thiếp đi vì đêm tàn rồi.
Bên khúc sông lạnh riêng mình ngồi.
Ôm cánh hoa đọng ngát hương môi.
Xa vắng cho lòng nhớ xa xôi.


Nhật Bằng
(1947)

(in reply to SO LUU HUONG)
Post #: 6
RE: Đợi Chờ - 8/29/2009 12:00:38 AM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline
Nhật Bằng và nhạc phẫm Đợi Chờ
 
Nhật Bằng tên thật là Trần Nhật Bằng. Sinh năm 1930 tại Hà Nội. Mất ngày 7 tháng 5, 2004 tại Fairfax, Virginia, Hoa Kỳ.

Ông học nhạc từ 7 tuổi tại một trường nhà Dòng, học hòa âm cùng với Ðỗ Thế Phiệt (em họ, nguyên Giám Đốc Trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn). Sáng tác trên 100 ca khúc, tác phẩm đầu tiên là "Đợi Chờ” còn có tên là "Hoa Trăng" (1947)




Từng soạn hòa âm cho nhiều ban nhạc, các đài phát thanh Quân Đội, Tự Do, Ðài Truyền Hình Việt Nam và các hãng sản xuất nhạc tại Hà Nội và Sài Gòn.
 
Từng cộng tác trình diễn với các ban nhạc ở đài phát thanh Hà Nội và Sài Gòn như các ban Hoàng Trọng, Nghiêm Phú Phi, Thăng Long, Văn Phụng, Nhật Bằng, Tiếng Hát Tâm Tình của Anh Ngọc, Nguyễn Ðình Toàn, Vũ Thành, Ðào Trường Phúc.…  Ông cũng cộng tác với các vũ trường và các nhạc hội: Hà Nội (1952: Ban Gió Nam, Thăng Long) và Hoa Kỳ (1991: Houston; 1993-94: San Jose). Mở lớp dạy nhạc “Luyện Ca Sĩ” vào năm 1996 tại Hoa Kỳ.
 
Ở Sài Gòn vào năm 1954 ông thành lập ban hợp ca Hạc Thành với 4 anh em Nhật Bằng, Nhật Phượng,Thể Tần và Hồng Hảo. Năm 1963 thành lập ban Do-Si-La với Anh Ngọc và Văn Phụng.  Năm 1990, ông lập nên ban The Blue Ocean tại Washington DC cho 3 con Nhật Hải, Nhật Hùng và Nhật Huấn.

Ngoài trình diễn ca hát và soạn hòa âm, sở trường của ông là sử dụng tây ban cầm, dương cầm và contrebasse




Nhạc sĩ Nhật Bằng cho biết nhạc phẩm "Đợi Chờ" là của ông, tên nguyên thủy bài hát là "Hoa Trăng". Đây là sáng tác đầu tay của Nhật Bằng  khi chỉ mới 17 tuổi (1947), kể lại mối tình học trò của mình khi còn ở Hà Nội. Lúc ấy, ông đang ở quê nội Thanh Hóa ngậm ngùi nhớ về Hà Nội của thuở học trò thơ ngây mà ông đã phải bỏ lại từ mùa thu khói lửa 1946 như hàng ngàn người khác.
 
Khi Phạm Đình Chương vào Nam năm 1951, Nhật Bằng đã nhờ người bạn thân của mình mang vào Nam phổ biến giùm. PĐC đề nghị đổi tên bài hát thành "Đợi Chờ" chứ không dự phần sáng tác. Khi bài hát này ra đời, Nhật Bằng còn là học sinh tại trường Trung Học Đào Duy Từ ở Thanh Hóa và đang học hòa âm và dương cầm với nhạc sĩ đàn anh Đỗ Thế Phiệt. Phạm Đình Chương  thì đang tham gia kháng chiến ở mãi tận.... miền rừng núi âm u Việt Bắc./.

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 7
RE: Đợi Chờ - 8/29/2009 1:21:28 AM   
whisper2698

 

Posts: 2448
Status: offline
Wow! Songkien, Whisper thích nhất 4 câu đầu trong bài hát đó.
 
"
Trăng lắng sâu vào đêm đợi chờ
Đêm thế gian quạnh cô mịt mờ
Như ném ai vào cõi bơ vơ
Nhưng vẫn chưa tìm thấy người mơ
"



(in reply to nguoisongkien)
Post #: 8
RE: Đợi Chờ - 8/30/2009 2:31:06 AM   
Chuyentinh


Posts: 137
Status: offline
Qủa là tình khúc đợi chờ của Nhật Bằng vượt thời gian.  Mình thích nhất là cách ông ta dùng cảnh vật thiên nhiên huyện vào ý thơ.  Đó là nghệ thuật.  Đồng ý là nhiều nhạc sĩ khác cũng sáng tác giống như thế, nhưng cái hay là Nhật Bằng đã đưa cảnh vật thiên nhiên vào ý thơ một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. 


Đêm thế gian quạnh cô mịt mờ
Như ném ai vào cõi bơ vơ. >


(in reply to whisper2698)
Post #: 9
RE: Đợi Chờ - 9/3/2009 3:16:28 PM   
SO LUU HUONG

 

Posts: 16
Status: offline
SO LUU HUONG thích nhất 4 câu:
 
" Ta thiếp đi vì đêm tàn rồi.
Bên khúc sông lạnh riêng mình ngồi.
Ôm cánh hoa đọng ngát hương môi.
Xa vắng cho lòng nhớ xa xôi.
"

 
 

(in reply to Chuyentinh)
Post #: 10
Hướng Về Hà Nội - 9/10/2009 6:30:46 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline


Hướng Về Hà Nội
 
Hà Nội ơi! Hướng về thành phố xa xôi
Ánh đèn giăng mắc muôn nơi
Áo màu tung gió chơi vơi
Hà Nội ơi! Phố phường giãi ánh trăng mơ
Liễu mềm nhủ gió ngây thơ
Thấu chăng lòng khách bơ vơ
Hà Nội ơi! Những ngày vui đã ra đi
Biết người còn nhớ nhung chi
Hết rồi giây phút phân ly
Hà Nội ơi! Dáng huyền tha thướt đê mê,
Tóc thề thả gió lê thê
Biết đâu ngày ấy anh về
Một ngày mùa chinh chiến ấy
Chim đã xa bầy mịt mờ bên trời bay
Một ngày tả tơi hoa lá,
Ngóng trông về xa
Luyến thương hình bóng qua
Hà Nội ơi! Nước hồ là ánh gương soi,
Nắng hè tô thắm lên môi
Thanh bình tiếng guốc reo vui
Hà Nội ơi! Kiếp đời muôn hướng buông trôi
Nhớ về người những đêm rơi
Nhắn theo ngàn cánh chim trời 

 
II
Hà Nội ơi! Hướng về thành phố xa xưa,
Mắt buồn dâng những đêm mưa,
Não nùng mây gió đong đưa
Hà Nội ơi! Nỗi lòng gởi gấm cho nhau,
Nhớ hoài chỉ biết thương đau,
Đắm say chờ những kiếp sau.
Hà Nội ơi! những ngày thơ ấu trôi qua,
Mái trường phượng vĩ dâng hoa
Dáng chiều ủ bóng tiên nga.
Hà Nội ơi! Mắt huyền ngây ngất đê mê,
Tóc thề thả gió lê thê,
Cứ tin ngày ấy anh về
Một ngày tàn hương chinh chiến,
Lửa khói lắng chìm
Tìm về nơi bờ bến
Một ngày hồng tươi hoa lá
Hát câu tình ca
Nói lên lời thiết tha
Hà Nội ơi! Biết người còn có trông mong,
Hướng về ai nữa hay không
Những ngày xa vắng bên sông.
Hà Nội ơi! Những chiều sương gió dâng khơi
Có người lặng ngắm mây trôi,
Biết bao là nhớ tơi bời ...

 
Hoàng Dương 
 

(in reply to SO LUU HUONG)
Post #: 11
Hoàng Dương với Hướng Về Hà Nội - 9/10/2009 6:50:13 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline
Hoàng Dương với nhạc phẫm Hướng Về Hà Nội
 
Nhạc sĩ của chúng ta có rất nhiều họ Hoàng: Hoàng Dương, Hoàng Giác, Hoàng Trọng, Hoàng Nguyên.... Ba người trước gần như xuất hiện cùng một lượt, riêng Hoàng Nguyên muộn hơn một chút, nhưng cũng vẫn trong thập niên 45-55, thời kỳ rực rỡ của nền tân nhạc Việt Nam.


Nhạc sĩ Hoàng Dương ở tuổi 75, miệt mài trăn trở với âm nhạc

Nhớ lại, trong một chương trình Đố Vui Để Học ở Sài Gòn trước 75, thầy Cao Thanh Tùng có hỏi các thí sinh một câu liên quan đến nhân vật lịch sử Cao Thắng, sau khi nghe trả lời, ông đã nói thêm: “Họ Cao vốn nhiều người có tài”. Như thế bên cạnh họ Cao chúng ta có thể kể thêm họ Hoàng nữa.

 
Hoàng Dương, cho tới hiện nay chỉ có hai ca khúc được phổ biến đó là các bài Tiếc Thu và Hướng Về Hà Nội, nếu không kể đến mấy bài của Hoàng Trọng do ông viết lời ca như Nhạc Sầu Tương Tư, Vui Cảnh Mùa Hè....  Tuy cả hai bài Tiếc Thu, Hướng Về Hà Nội và mấy ca khúc của Hoàng Trọng do ông viết lời đều là những bài hát hay cả, nhưng tên tuổi Hoàng Dương vẫn được nhớ tới nhiều nhất với Hướng Về Hà Nội.
 
Dĩ nhiên, một tác phẩm tồn tại được, trước hết, chính là do giá trị nghệ thuật của nó. Thế nhưng hoàn cảnh lịch sử cũng đóng một vai trò quan trọng đối với bài hát của Hoàng Dương.  Đó là những ngày tháng Hà Nội sắp mất.
 
Người ta đang sửa soạn ký với nhau một hiệp định chia đôi Việt Nam ở một nơi nào đó gọi là Genève. Hà Nội trong những ngày tháng ấy giống như một cơ thể mắc chứng hoại huyết. Xanh xao, vàng vọt. Người ta bỏ đi, người ta chạy trốn. Người “bên ngoài” (hậu phương) đã về trộn với người “bên trong” (Hà Nội). Người ta hân hoan. Người ta giấu giếm, người ta sợ hãi. Úp úp, mở mở.
 
Hà Nội bị xé đôi bằng ngay nỗi vui mừng và kinh hoàng thấm nhập cùng một lúc vào lòng người Hà Nội trước khi nó thuộc về cái phần đất nước bị cắt đôi. Hà Nội đẹp. Hà Nội buồn. Hà Nội lãng mạn hay thực tế cũng sẽ mất như những đám sương mù tháng bẩy đang xóa bỏ nó. Người ta phải nói lời giã từ Hà Nội. Gọi hồn Hà Nội.
 
Hoàng Dương đã chọn ở lại Hà Nội. Bài hát của ông có cả cái xa và cái gần Hà Nội, có cái ngọt ngào của một bản tình ca, cái não nùng của một cuộc chia lìa. Cho người ở lại dấu nó trong lòng. Cho người ra đi hát như một lời gọi vói.

Bài Hướng Về Hà Nội đã được rất nhiều ca sĩ trình bầy. Nhưng người hát và người nghe có thể có những tâm trạng khác nhau. Những người hát từng sống ở Hà Nội vào đúng cái thời bài hát được viết ra hẳn khác với những người hát chỉ biết Hà Nội trong tưởng tượng hay nhìn thấy Hà Nội thật bây giờ.

 
Người nghe cũng vậy. Đối với những thính giả Hà Nội cũ thì người hát Hướng Về Hà Nội ra được nhiều chất Hà Nội khi ấy nhất là Duy Trác.

Nghe Lê Dung, một trong những ca sĩ tài hoa của Hà Nội, được đào tạo tại Hà Nội, trình bầy bài hát này, người ta thấy một Hà Nội khác, không phải cái Hà Nội trong bài hát của Hoàng Dương. Khác chứ không phải hay, dở. Bởi vì nó tạo ra một vẻ đẹp khác.

Mới có chừng vài chục năm qua, nhưng hầu hết các băng, đĩa thâu thanh bài Hướng Về Hà Nội lời ca đều sai. Bài thâu thanh của Lê Dung ở ngay Hà Nội, nơi Hoàng Dương hiện còn đang sống, lại càng sai. Chỉ nói tới những cái sai có làm thay đổi hẳn ý nghĩa của câu hát, chẳng hạn như câu “Thanh bình tiếng ‘guốc’ reo vui” thường lại được đổi thành “Thanh bình tiếng ‘hát’ reo vui”

 
Có những tiếng động làm nên một phần của thành phố. Và trong trường hợp bài hát của Hoàng Dương không thể đổi “tiếng guốc” thành “tiếng hát” được./. 

Nguyễn Đình Toàn


Phố cổ Hà Nội 

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 12
Lá Đổ Muôn Chiều - 9/13/2009 10:39:18 PM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline


Lá Đổ Muôn Chiều
 
Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé

ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng

đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi
Đã vội chi men rượu nhấp đôi môi

mà phung phí đời em không tiếc nhớ

Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,
phải chăng là nước mắt người đi
Em ơi đừng dối lòng
dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta

Thôi thế từ đây anh cố đành quên rằng có người
Cầm bằng như không biết mà thôi
Lá thu còn lại đôi ba cánh
đành lòng cho nước cuốn hoa trôi

Thôi thế từ nay như lá vàng bay tình lỡ rồi
Thuyền rơi xa bến vắng người ơi
Hướng dương tàn tạ trong đêm tối
Còn nhớ phương nào hoa đã rơi.

Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Tình anh một con thuyền bé

chìm sâu đại dương một đêm nổi sóng
Có những đêm về sáng

đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi
Tiếc mà chi dang dở phút phân ly
Thuyền phiêu lãng từ nay không bến đổ

Lá đổ muôn chiều ôi lá úa

 phải chăng là những cánh đời em
Đêm đêm lìa xuống trần

tình vương hoen úa ôi những cánh đời mong manh.
Than tiếc mà chi chiếc lá vàng bay về cuối trời
làm lòng anh nhớ mãi người ơi.
Nhớ nhau từ làn môi đôi mắt.
đành tìm trong nét bút xa xôi.

Nhưng mỗi mùa thu

chiếc lá vàng bay về cuối trời.
Thuyền tình không bến đỗ người ơi.
Nhớ nhau đành tìm trong tiếng hát.
đời vắng em rồi vui với ai.


Đoàn Chuẩn - Từ Linh

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 13
Nhạc Sĩ Đoàn Chuẩn - 9/14/2009 1:09:01 AM   
nguoisongkien

 

Posts: 197
Joined: 6/9/2009
Status: offline
Nhạc Sĩ Đoàn Chuẩn (1924 - 2001)

Đoàn Chuẩn (15/6/1924 – 15/11/2001) là một nghệ sĩ biểu diễn lục huyền cầm Hạ Uy Di, song được biết đến nhiều hơn cả như một nhạc sĩ Việt Nam với số lượng sáng tác ít ỏi nhưng đều trở thành những giai điệu thuộc nằm lòng của nhiều thế hệ.

Sinh ra trong một gia đình tư sản ở Hải Phòng, ông lớn lên ở Hà Nội và là nghệ sĩ chơi đàn guitar Hawaii (Hạ Uy cầm). Bắt tay vào sáng tác năm 1948, ông cho ra đời ca khúc Tình nghệ sĩ. Sau đó tiếp nối một loạt các bài với giai điệu đơn giản, nhẹ nhàng mà sâu lắng. Ông sáng tác cả thảy 16 ca khúc nhưng có 6 bài không phổ biến, còn 10 bài kia đều nổi tiếng.

Tất cả ca khúc của ông đều được ghi tên tác giả là "Đoàn Chuẩn-Từ Linh". Thực ra Từ Linh (? – 1992) không trực tiếp tham gia sáng tác, nhưng Đoàn Chuẩn ghi tên chung hai người để tôn vinh người bạn tri âm của mình, tôn vinh tình bạn đã góp phần tạo cảm hứng nghệ thuật.


Thời trai trẻ

Đầu năm 2000, ông bị tai biến mạch máu não và hôn mê. Sau đó, ông tỉnh lại nhưng mất tiếng nói, chỉ có thể bút đàm cho đến lúc qua đời lúc 22 giờ, 15 tháng 11 năm 2001.

Viết bài đầu tiên "Tình nghệ sĩ" năm 24 tuổi (1948), tuổi bắt đầu dấn thân vào cuộc đời, vào tình yêu để cho đến gần mười năm sau, thành một chùm bài hát đều đặn "mười phân vẹn mười" như đã được biết: Tình nghệ sĩ, Lá đổ muôn chiều, Gửi gió cho mây ngàn bay, Chuyển bến, Cánh hoa duyên kiếp, Thu quyến rũ, Tà áo xanh, Lá Thư, Gửi người em gái miền Nam, Đường về Việt Bắc.

Có lẽ trong các nhạc sĩ Việt Nam, Đoàn Chuẩn mới là người có thể kể ra đầy đủ tác phẩm một cách không cần dùng dấu ba chấm đến như vậy. Tất nhiên, sự nghiệp sáng tác của ông không gọn gẽ một cách lạ lùng như thế. Ông viết thêm khoảng 6 ca khúc rải rác cho quãng thời gian sau này, nhưng tinh hoa phát tiết đã trọn vẹn trong 10 năm ấy, 10 tác phẩm ấy.

Sinh ngày 15/6/1924, tại Hải Phòng, mảnh đất có nhiều nhân vật đóng góp lớn cho nền âm nhạc Việt Nam thời điểm khởi đầu: Lê Thương, Văn Cao, Hoàng Quý, Hoàng Phú (Tô Vũ)... Trong đó, chính nhóm Đồng Vọng mà Hoàng Quý chủ xướng đã tạo nên không khí sáng tác cho dòng nhạc lãng mạn thời gian này.

Đoàn Chuẩn lại trưởng thành ở Hà Nội, không những thế, lại còn trong một gia đình tư sản cỡ lớn: Hãng nước mắm Vạn Vân (Hà Nội đầu thế kỷ từng có câu: Cốm Vòng, cà Báng, húng Láng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét), hãng này nổi tiếng khắp Đông Dương. Đi kháng chiến, thì Đoàn Chuẩn vẫn là công tử Hà thành chính hiệu. Cả 10 bài hát viết trong thời gian kháng chiến mà người ta không thấy bóng dáng kháng chiến ở chỗ nào! Ông đã nhận mình là "tay mơ" trong sáng tác, và trong cả... tình yêu.

 
Chẳng hạn, Tình nghệ sĩ là khi đi tản cư, do mê một cô nàng bán hàng cà phê xinh đẹp người Hà Nội. Quán tên là Thanh Hương, vì thế ban đầu nhạc sĩ nghĩ : "Đây quán Thanh Hương mấy thu đầm ấm..." sau đó, mới thành "Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm. Nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng...". Cũng may, không thì ngày nay Tình nghệ sĩ lại không còn quảng đại mà sẽ bị gói trọn trong hai chữ Thanh Hương xa xôi ngày nào. Tự nhận mình là đa tình, thích gái đẹp. Có lẽ chính vì thế, khi có gia đình rồi, có được người vợ cũng đẹp lắm rồi, ông "hết hứng" viết. Chính bản thân ông cũng thành thật nói lên một điều "rất đáng tiếc" của mình cuối đời là tiếc sao "Tất cả những cô ca sĩ hát nhạc Đoàn Chuẩn - Từ Linh hay thì... chẳng có cô nào đẹp cả", mà ông suốt đời chỉ yêu cái đẹp thôi!


Đoàn Chuẩn và Từ Linh (1950)

Ngay cả bút danh Từ Linh ký chung trong các bản nhạc của ông cũng là một kỷ niệm đẹp. Từ Linh vừa là bạn, vừa là tri âm. Người, không biết thực hư thế nào và trong những câu chữ nào, đã sửa soạn góp ý cho những bản thảo của Đoàn Chuẩn. Từ Linh đã mất vì ung thư năm 1992.

Cũng thật may mắn, người hát nhạc Đoàn Chuẩn lại là Khánh Ly, và vài chục năm sau đó, ca sĩ Ánh Tuyết đã làm sống lại những ca khúc bất hủ này trong một tâm trạng mới, một luồng cảm xúc mới và một hơi thở mới...

(Theo Internet)

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 14
Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay!! - 9/15/2009 2:02:35 PM   
Cogaiviet

 

Posts: 539
Joined: 8/2/2008
Status: offline


Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay!! Với bao tà áo xanh đây mùa Thu
Hoa lá tàn, hàng cây đứng hững hờ
Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm muôn màu về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với Thu trần gian

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi phím tơ đồng tìm duyên
Gửi thêm lá thư màu xanh ái ân
Về đôi mắt như hồ thu

Thấy hối tiếc nhiều
Thuyền đã sang bờ
Đường về không lối
Giòng đời trôi đã về chiều
Mà lòng mến còn nhiều
Đập gương xưa tìm bóng

Nhưng thôi tiếc mà chi
Chim rồi bay, anh rồi đi
Đường trần quên lối cũ
Người đời xa cách mãi
Tình trần khôn hàn gắn thương lòng

Gửi gió cho mây ngàn bay
Gửi bướm đa tình về hoa
Gửi thêm ánh trăng màu xanh lá thư
Về đây với Thu trần gian.
 
Ðoàn Chuẩn và Từ Linh

 
Trong CD  "Tình Khúc Tiền Chiến" do Trần Thái Hòa trình bày

_____________________________

Thương nhớ quê hương VNCH

(in reply to nguoisongkien)
Post #: 15
Thu Quyến Rũ!! - 9/15/2009 2:15:03 PM   
Cogaiviet

 

Posts: 539
Joined: 8/2/2008
Status: offline

 
Thu Quyến Rũ!!
 
Anh mong chờ mùa thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.

 
Anh mong chờ mùa thu
Dìu thế nhân dần vào chốn thiên thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa thu quyến rũ anh rồi.

 
Mây bay về đây cuốn trời
Mưa rơi làm rung lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêu.

 
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng
Ngỡ bóng ai về.

 
Anh mong chờ mùa thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.

.........
Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu
Người mơ không đến... cùng anh!!

 
Ðoàn Chuẩn và Từ Linh

_____________________________

Thương nhớ quê hương VNCH

(in reply to Cogaiviet)
Post #: 16
RE: Thu Quyến Rũ!! - 9/16/2009 12:44:01 PM   
Cogaiviet

 

Posts: 539
Joined: 8/2/2008
Status: offline
Tình Nghệ Sĩ!!


Đoàn Chuẩn (1924-2001)

Trong cảnh phong trần của lịch sử dân tộc, mỗi con người đều mang chút thân phận éo le, không cứ gì các bậc tài danh. Nhưng tài danh thì nhiều người biết đến và trở thành tiêu biểu, như mấy nhạc sĩ vừa qua đời trong năm nay: Hoàng Thi Thơ, Ngọc Bích, Trịnh Công Sơn.  Và mới đây, Đoàn Chuẩn đã ra đi ngày 15 tháng 11, tại Hà Nội.

Từ nửa thế kỷ nay, bao nhiêu người đã hát Gửi Gió Cho Mây Ngàn Bay mà không biết tác giả là ai, ở đâu, làm gì.  Nhạc sĩ Đoàn Chuẩn sinh năm 1924 tại Cát Hải - Hải Phòng, trong một gia đình tư sản, chủ hãng nước mắm Vạn Vân lừng danh, đã đi vào tục ngữ:

Dưa La, cà Láng, nem Báng, tương Bần,
Nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét.


Ông học tây ban cầm với Nguyễn Thiện Tơ, rồi hạ uy cầm với William Chấn.  Tuổi trẻ hào hoa, chỉ thích…. xe hơi!  Ông có 6 "ô tô", trong đó có chiếc Ford Frégatte sang hơn Thủ Hiến.  Kháng chiến bùng nổ, gia đình dời về Thanh Hoá.  Đoàn Chuẩn gặp Tô Vũ, Tạ Phước, cùng đi hát với Ngọc Bích  và sáng tác bài Tình Nghệ Sĩ (1948), Sông Chu (chưa phổ biến).  Sau đó, ông theo một đoàn cứu thương, lên Việt Bắc và làm bài Đường về Việt Bắc.

Bỏ kháng chiến về thành khoảng 1950, ông tung ra một loạt ca khúc đã sáng tác từ trước, làm thêm nhiều bài mới, được các đài phát thanh nồng nhiệt phát sóng và nhà Tinh Hoa xuất bản dưới tên: Nhạc Đoàn Chuẩn - Lời Từ Linh.  Đến năm 1954, Đoàn Chuẩn chọn ở lại Hà Nội, Từ Linh di cư vào Nam và mất năm 1992.  Dù có ký tên chung nhưng Đoàn Chuẩn là tác giả duy nhất cả nhạc và lời.  Chính ông tuyên bố như vậy mà không ai cải chính; ngay tại miền Nam, cũng không ai hay biết gì về Từ Linh.

Năm 1956, hãng nước mắm Vạn Vân bị tiếp quản và tài sản Đoàn Chuẩn bị tịch thu trong đợt cải tạo công thương nghiệp tư bản, nhưng gia đình còn mua được căn nhà số 9 đường Cao bá Quát, Hà Nội.  Thời gian này, ông có làm bài Gửi Người Em Gái đã di cư vào Nam.  Ông sống âm thầm, ngưng sáng tác, chỉ dạy nhạc tại nhà, được gọi là Phân bộ 2 của Trường Âm Nhạc Dân Lập.  Đầu năm 2000, ông bị tai biến mạch máu não, khi nhạc sĩ Phạm Duy về nước có ghé đến thăm lúc ông còn hôn mê.  Sau đó thì mất tiếng nói, chỉ tỉnh trí để bút đàm cho đến lúc qua đời, 22 giờ, ngày 15.11.2001.

Đoàn Chuẩn sáng tác trong một thời gian ngắn 1948-1956, mà chủ yếu là 3 hay 4 năm chung quanh thời điểm 1950, được 10 bài nổi tiếng, còn 6 bài không phổ biến.  Tại Miền Bắc, tác phẩm Đoàn Chuẩn không đựợc hát, vì nội dung ủy mỵ của ca khúc và lý lịch tác giả.  Sau 1975, nhạc ông vẫn bị cấm hát cho đến khoảng 1990.  Tại Miền Nam trước 1975, ca khúc Đoàn Chuẩn được phổ biến sâu rộng với lớp người di cư, vì đáp ứng với hoài niệm của giới văn nghệ sĩ gốc Bắc và nhu cầu của giới trí thức, thanh niên, sinh viên thành phố.

Nhạc Đoàn Chuẩn được xếp vào nhạc tiền chiến một cách võ đoán.  Một mặt, chữ "tiền chiến" áp dụng cho văn học nghệ thuật Việt Nam là một lối nói tuỳ tiện; mặt khác bài hát đầu tiên của Đoàn Chuẩn là Tình Nghệ Sĩ làm năm 1948 thì không thể gọi là tiền chiến.

Người viết lịch sử tân nhạc cũng hờ hững với ông; ngoài những thành kiến, họ còn cho rằng những bài thu ca của ông không mang lại gì mới so với Đặng Thế Phong và Văn Cao.  Đề tài mùa thu cũng đã có muôn đời, từ thơ Đường thơ Tống.  Nói vậy thì không lý giải được lòng yêu chuộng của thính giả, và của giới ca nhân, từ Anh Ngọc, Sĩ Phú trước kia, đến Ánh Tuyết, Lê Dung gần đây.


So sánh bao giờ cũng giản lược, tôi đành giản lược cho dễ hiểu, trong một bài báo.  Ba bài hát mùa thu của Đặng Thế Phong là tiếng kêu thất thanh của niềm cô đơn tuyệt vọng, không cần hồi âm:

Nhớ khi chiều sương
Cùng ai trắc ẩn tấm lòng
Biết bao buồn thương
Thuyền mơ buông suôi dòng
Bến mơ dù thiết tha
Thuyền ơi ! Đừng chờ mong. 
Con thuyền không bến


Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Giọt Mưa Thu

 
Nhạc thu của Văn Cao là tiếng khắc khoải của một nghệ sĩ đi tìm tâm hồn đồng điệu: 

Đêm mùa thu chết
Nghe mùa thu rớt
Rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn
Em thương nhớ chàng

Buồn Tàn Thu
 
Như vậy, chủ thể phát ngôn và tinh thần phát ngôn đã có phần khác nhau.  Phạm Duy thường phát ngôn với tư cách công dân nghệ sĩ, trong một hoàn cảnh lịch sử và xã hội nhất định:

Chiều biên khu, vào mùa sang thu
Ai chinh phu nghe mùa thu tới...
Thu ơi thu, ta vỗ súng ca
Thu Chiến Trường  (1946)


Người lạnh lùng nghe mưa thu trên từng ba-lô
Đường Về Quê  (1947)


Đoàn Chuẩn có tiếng nói khác: Ông phát ngôn trên tư cách nghệ sĩ, đưa tác phẩm nghệ thuật đến một quần chúng nghệ thuật trên những tiêu chuẩn thẩm mỹ.  Ca khúc đầu tiên, bài Tình Nghệ Sĩ làm giữa những ngày kháng chiến - hay tản cư - gian nan, nói lên điều đó, làm một thứ chìa khoá đi vào thế giới Đoàn Chuẩn.

Tung phấn hương yêu qua bao lời hát
Bay tới bên em, tới em thầm nhắc
Đây ý tơ xưa đâu duyên tình cũ
Bóng anh phai dần ái ân tàn theo
Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ
Chóng tàn vì vương vấn muôn ý thơ...


Ý này còn rõ hơn nữa trong bài Chuyển Bến:

Thuyền cắm tay sào từ cuối thu
Ngoài kia sông nước như đón chờ
Còn đêm nay nữa, ta ngồi với nhau
Ngày mai anh đã xa rồi...


Hình ảnh chìa khóa trong ca khúc Đoàn Chuẩn không phải là những "Lá Thư", "Tà Áo Xanh", "Lá Đổ Muôn Chiều" như người ta thường nói, mà là con thuyền: Thuyền rời xa bến vắng người ơi.  Con thuyền muôn đời, của ca dao, của Đường Thi, từ bến Tần Hoài của Đỗ Mục, đến bến Phong Kiều của Trương Kế - hay gần hơn - trong Xuân Diệu: Tình du khách thuyền qua không buộc chặt...

Ca khúc Đoàn Chuẩn là thế giới quy ước. Người phụ nữ tô quầng mắt, ngập ngừng trong chiếc áo nhung..., đôi mắt như hồ thu..., bên cầu ngồi xõa tóc thề... là người đẹp trong tranh Tố Nữ, tranh lụa, hay sơn dầu của Tô Ngọc Vân, Lương Xuân Nhị.

Trong thế giới quy ước và hư ảo đó, Đoàn Chuẩn đã vẽ vời nên vẻ đẹp của trần gian qua những mùa Thu Quyến Rũ:

Anh mong chờ mùa thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh
Anh mong chờ mùa thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Vài cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa thu quyến rũ anh rồi...


Cái sắc mạnh huy hoàng của Đoàn Chuẩn là ở chỗ đó.  Ông đã đưa thiên thai về đây với thu trần gian, trong khi Văn Cao phải lên tận cõi đào nguyên.  Trong những tình khúc Đoàn Chuẩn, hoa xuân (đã) gặp bướm trần gian, ánh trăng xanh (đã) tan thành suối trần gian...

Mùa thu ở nông thôn Việt Nam từ ngàn năm nay vẫn vậy, nhưng phải đợi đến Nguyễn Khuyến chúng ta mới có những bức tranh thu tuyệt sắc.  Và phải đợi đến Đoàn Chuẩn chúng ta mới được chơi vơi cùng từng mây lơ lửng trời xanh ngắt, trên âm giai dìu dặt của tân nhạc.  Rồi thương cho những:

Lá vàng từng cánh rơi từng cánh
Rơi xuống âm thầm trên đất xưa
Gửi Gió cho Mây Ngày Bay


Trong thâm tâm, có người xa cách với Đoàn Chuẩn vì một lý do: Ông là con nhà giàu, làm nhạc để mà chơi.  Nhưng đây chính là tự do của con người, của kẻ làm nhạc, kẻ hát và người nghe hát.  Cuộc chơi, chính là tự do trong sáng tạo nghệ thuật.  Biết đâu, cuộc đời cũng chẳng là một cuộc chơi, mà cuối cùng, khi nhận ra, con người thường thấy mình thua lỗ.

Tình trần ôi mong manh....
 
Đặng Tiến
Trọng Thu 2001

_____________________________

Thương nhớ quê hương VNCH

(in reply to Cogaiviet)
Post #: 17
RE: Thu Quyến Rũ!! - 9/27/2009 2:18:04 AM   
Yellow.Stone


Posts: 1781
Status: offline
I'm so sad. The VN communist had a very bad behavior to the statue of the Blessed Virgin in La Vang in Quang Binh. How come this happen...

(in reply to Cogaiviet)
Post #: 18
Glory to God!! - 10/2/2009 10:12:51 AM   
Cogaiviet

 

Posts: 539
Joined: 8/2/2008
Status: offline

Glory to God in the highest. 
And peace to his people on earth!

_____________________________

Thương nhớ quê hương VNCH

(in reply to Yellow.Stone)
Post #: 19
RE: Glory to God!! - 6/15/2010 10:16:14 PM   
duongtang

 

Posts: 3833
Status: offline
.

(in reply to Cogaiviet)
Post #: 20
Page:   [1] 2   next >   >>
All Forums >> [Various] >> Fan's Creation and Fun Corner >> Những Tình Khúc Vượt Thời Gian Page: [1] 2   next >   >>
Jump to:





New Messages No New Messages
Hot Topic w/ New Messages Hot Topic w/o New Messages
Locked w/ New Messages Locked w/o New Messages
 Post New Thread
 Reply to Message
 Post New Poll
 Submit Vote
 Delete My Own Post
 Delete My Own Thread
 Rate Posts




Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode